🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ở một ngôi làng Nga phủ đầy tuyết trắng, có hai vợ chồng già sống với nhau đã lâu mà không có mụn con nào. Căn nhà gỗ nhỏ của họ ấm áp, nhưng lúc nào cũng lặng lẽ, thiếu vắng tiếng cười trẻ thơ.

Một chiều mùa đông, ông lão đứng bên cửa sổ nhìn lũ trẻ hàng xóm nô đùa, nặn người tuyết ngoài sân. Ông bỗng quay sang bà:

"Này bà, hay là chúng mình cũng ra nặn một đứa con bằng tuyết? Đằng nào cũng chẳng có con..."

Bà lão bật cười, nhưng mắt rưng rưng. "Ừ, thì ra nặn."

Hai ông bà mặc áo ấm, ra sân. Họ vun tuyết thành một hình hài bé nhỏ. Ông nặn khuôn mặt, bà nắn đôi tay. Họ chấm hai hòn than nhỏ làm mắt, gắn một quả thanh lương trà đỏ làm môi. Càng nặn, lòng hai người càng dâng lên một niềm yêu thương kỳ lạ, như thể đang chăm sóc con thật.

Nặn xong, trời đã sẩm tối. Bỗng đôi má tuyết ửng hồng. Đôi mắt than lấp lánh mở ra. Đôi môi thanh lương trà hé cười. Cô bé tuyết cựa mình, bước ra khỏi lớp tuyết, mỉm cười gọi:

"Cha! Mẹ!"

Hai ông bà mừng đến run rẩy, ôm chầm lấy con. Họ đặt tên con là Snegurochka (đọc: Xnê-gu-rốp-ka) — nghĩa là "cô bé Tuyết".

Snegurochka lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một xinh đẹp. Da cô trắng như tuyết, tóc óng như tơ bạc, đôi mắt trong veo lấp lánh. Cô ngoan ngoãn, hát hay, khéo tay, khiến ông bà già sung sướng ngập tràn. Cả làng ai cũng quý cô.

Mùa đông trôi qua trong hạnh phúc. Nhưng khi những ngày ấm áp đầu tiên ló dạng, Snegurochka bỗng buồn rầu. Cô tránh ánh nắng, thích nép trong bóng râm mát lạnh, tìm những góc còn sót tuyết. Trời càng ấm, cô càng ủ rũ, xanh xao.

"Con làm sao thế?" bà lão lo lắng hỏi.

"Con không sao đâu mẹ," Snegurochka gượng cười. Nhưng ông bà thấy con gái mỗi ngày một nhợt nhạt, thì lo lắng khôn nguôi.

Rồi mùa xuân thật sự về. Tuyết tan, cỏ non nhú lên, chim én bay về, hoa nở khắp cánh đồng. Lũ con gái trong làng rủ nhau vào rừng hái hoa, kết vòng, ca hát. Chúng kéo đến gọi Snegurochka đi cùng.

Snegurochka ngần ngại. Cô sợ hơi ấm mùa xuân. Nhưng ông bà, thương con lâu nay cứ lủi thủi, dịu dàng khuyên:

"Đi chơi với các bạn cho khuây khỏa đi con. Kẻo cứ ru rú trong nhà mãi."

Chiều lòng cha mẹ, Snegurochka theo các bạn vào rừng. Cả bọn nô đùa, hái hoa, hát vang cả một góc rừng. Đến khi chiều xuống, đám con gái nhóm một đống lửa nhỏ giữa bãi cỏ, rồi rủ nhau chơi trò nhảy qua lửa — trò chơi mùa xuân của trẻ con Nga. Từng đứa một lấy đà, chạy tới, nhảy vọt qua ngọn lửa.

Đến lượt Snegurochka, cô do dự. Nhưng các bạn cười giục, cô không muốn mình khác lạ. Cô lấy đà, chạy tới, nhảy lên...

Vừa vượt qua ngọn lửa, người cô bỗng tan thành một làn hơi trắng mỏng manh, bay lên cao, hòa vào không trung. Chỉ còn lại tiếng cười trong veo của cô văng vẳng, nhẹ như một tiếng thở dài của mùa đông.

Các bạn ngẩn người, gọi mãi tên cô mà không thấy đáp. Snegurochka — cô gái sinh ra từ tuyết — đã trở về với bầu trời, với hơi lạnh đã tạo nên mình.

Ông lão bà lão khóc thương con khôn nguôi. Nhưng dần dần, họ hiểu ra một điều dịu dàng: Snegurochka không mất hẳn. Cô chỉ trở về nơi mình thuộc về. Và cứ mỗi độ đông sang, khi những bông tuyết đầu tiên rơi xuống mái nhà, hai ông bà lại thấy lòng ấm áp lạ thường — như thể con gái bé bỏng đang trở lại thăm nhà, thì thầm qua từng bông tuyết trắng:

"Cha ơi, mẹ ơi, con về đây."

Người ta bảo, từ đó, mỗi mùa đông ở nước Nga, Snegurochka lại theo tuyết mà xuống trần, mang niềm vui đến cho lũ trẻ, rồi lặng lẽ tan đi khi xuân về — hẹn một mùa tuyết sau lại gặp.

Góc tương tác

- Thẻ Bestiary mở khóa (M4): Snegurochka (Cô gái tuyết) — hiện thân của cái đẹp mong manh, tan biến khi chạm vào hơi ấm.

- So sánh Đông–Tây (M7): Cái đẹp tan như bọt nước gợi nhớ chuyện Trương Chi của Việt Nam — tình yêu đẹp mà không thể chạm tới, cuối cùng tan biến. Cả hai đều dạy ta trân trọng cái đẹp khi còn ở bên.

- Câu hỏi: Nếu là ông bà lão, biết con gái sợ hơi ấm, bạn có để cô đi chơi cùng các bạn không? Đôi khi yêu thương là biết giữ, nhưng cũng có khi là biết để con được sống trọn vẹn một mùa xuân của mình.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →