🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngày xưa, ở một vương quốc nọ có một nàng công chúa út xinh đẹp đến nỗi ngay cả mặt trời — vốn đã nhìn thấy bao điều — mỗi lần chiếu vào gương mặt nàng cũng phải ngỡ ngàng.

Gần cung điện có một khu rừng rậm, trong rừng có một giếng nước mát dưới bóng cây cổ thụ. Những ngày nóng bức, công chúa hay ra ngồi bên giếng, mang theo món đồ chơi nàng yêu thích nhất: một quả cầu bằng vàng. Nàng tung quả cầu lên cao rồi bắt lấy, chơi mãi không chán.

Một lần, quả cầu vàng không rơi vào tay nàng mà lăn tuột xuống, rơi tõm xuống giếng sâu. Giếng sâu thăm thẳm, không nhìn thấy đáy. Công chúa òa khóc nức nở, tiếc món đồ chơi quý.

"Sao công chúa khóc thảm thế?" một giọng nói cất lên. Nàng nhìn quanh, thì ra là một con ếch xấu xí đang thò cái đầu to bè lên khỏi mặt nước.

"Ối, là ngươi à, con ếch lội nước. Ta khóc vì quả cầu vàng của ta rơi xuống giếng mất rồi," nàng đáp.

"Đừng khóc nữa," con ếch nói. "Ta có thể lấy nó lên giúp cô. Nhưng cô sẽ cho ta gì nào?"

"Ngươi muốn gì cũng được, ếch thân yêu — quần áo, ngọc ngà, hay cả vương miện của ta!" nàng vội hứa.

"Ta chẳng cần quần áo hay ngọc ngà đâu," con ếch đáp. "Ta chỉ mong cô yêu quý ta, cho ta làm bạn, được ngồi cùng bàn ăn với cô, ăn chung đĩa vàng, uống chung cốc của cô, và ngủ trong phòng cô. Nếu cô hứa như vậy, ta sẽ lặn xuống lấy quả cầu lên."

"Được, được, ta hứa hết!" công chúa gật đầu lia lịa. Nhưng trong bụng nàng nghĩ: "Con ếch ngốc nghếch này chỉ biết ộp oạp dưới nước với đồng loại thôi, làm sao làm bạn với người được." Nàng hứa cho xong.

Con ếch tin lời, lặn xuống đáy giếng, một lát sau ngoi lên, miệng ngậm quả cầu vàng, nhả ra bãi cỏ. Công chúa mừng rỡ chộp lấy quả cầu, rồi chạy biến về cung, quên phắt con ếch tội nghiệp.

"Đợi ta với! Ta đâu chạy nhanh được như cô!" con ếch gọi với theo, nhưng vô ích.

Hôm sau, khi công chúa đang ngồi ăn cùng nhà vua và triều thần, bỗng có tiếng lép nhép trên bậc thang, rồi tiếng gõ cửa: "Công chúa út ơi, hãy mở cửa cho ta!" Nàng ra xem, thấy con ếch, liền vội đóng sập cửa, mặt tái đi.

"Con gái, có chuyện gì thế?" nhà vua hỏi. Công chúa đành kể lại chuyện ở giếng và lời hứa của mình.

Đúng lúc ấy, con ếch lại gõ cửa, cất tiếng nhắc lại lời hứa. Nhà vua nghiêm nghị bảo con: "Con đã hứa điều gì thì phải giữ điều đó. Hãy ra mở cửa cho nó vào."

Công chúa miễn cưỡng mở cửa. Con ếch nhảy lóc cóc theo nàng tới tận bàn ăn. "Hãy bế ta lên ngồi cạnh cô," nó nói. Nàng ngần ngại, nhưng nhà vua nhìn nàng, thế là nàng đành làm theo. "Giờ hãy đẩy đĩa lại gần, để ta ăn cùng cô." Nàng lại làm theo, dù trong lòng chẳng vui chút nào.

Ăn xong, con ếch bảo: "Ta mệt rồi. Hãy bế ta lên phòng cô để ta nghỉ." Công chúa bực bội, nhưng nhớ lời cha, nàng đành nâng con ếch lên tay, mang về phòng.

Ban đầu nàng thấy khó chịu vô cùng. Nhưng rồi, nghĩ lại lời cha dạy về việc giữ lời hứa, và nhìn con ếch bé nhỏ chẳng làm hại ai, lòng nàng dịu lại. Nàng nhẹ nhàng đặt nó lên chiếc gối êm, đối xử tử tế với nó.

Và điều kỳ diệu xảy ra. Ngay khi công chúa thật lòng đối tốt với con ếch, lời nguyền độc ác trên người nó tan biến. Con ếch xấu xí bỗng biến thành một chàng hoàng tử tuấn tú, ánh mắt hiền hòa.

Chàng kể rằng mình vốn là một hoàng tử, bị một mụ phù thủy độc ác biến thành ếch. Chỉ có tấm lòng chân thành và lời hứa được giữ trọn của một người mới có thể hóa giải lời nguyền ấy. Nhờ công chúa cuối cùng đã giữ lời và đối xử tử tế, chàng mới được trở lại làm người.

Nhà vua rất vui mừng. Hoàng tử và công chúa quý mến nhau thật lòng, và ít lâu sau nên duyên chồng vợ. Công chúa hiểu ra rằng vẻ ngoài xấu xí đôi khi che giấu một tâm hồn cao quý, và một lời hứa — dù nhỏ tới đâu — cũng đáng được giữ gìn.

Góc tương tác

- Nếu là bạn? (M3): Con ếch đã giúp bạn lấy lại món đồ quý, đổi lại bạn đã hứa cho nó làm bạn. Nhưng nó xấu xí và bạn thấy ngại. Bạn sẽ giữ đúng lời hứa hay nuốt lời đuổi nó đi? Công chúa lúc đầu định nuốt lời, nhưng nhờ giữ lời mà điều kỳ diệu đã xảy ra.

- Bài học: Đã hứa thì phải giữ, dù là hứa với ai. Và đừng vội xét đoán người khác qua vẻ bề ngoài — bên trong vẻ xấu xí có thể là một tấm lòng cao quý.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →