Ngày xưa có một cô bé được mọi người yêu quý. Bà ngoại thương cháu lắm, một lần may tặng cháu chiếc khăn choàng bằng nhung đỏ thắm. Cô bé thích quá, lúc nào cũng đội, nên ai cũng gọi cô là "cô bé quàng khăn đỏ".
Một hôm, mẹ gọi cô lại, đưa cho một chiếc giỏ. "Con ơi, bà ngoại đang ốm. Con mang bánh và bình sữa này sang biếu bà nhé. Nhớ đi thẳng đường, đừng la cà, và gặp ai cũng phải lễ phép chào."
"Vâng ạ, con nhớ rồi," cô bé đáp, rồi vui vẻ lên đường. Nhà bà ngoại ở sâu trong rừng, cách làng khá xa.
Đi được một quãng vào rừng, cô bé gặp một con sói xám. Cô chưa biết sói là loài nguy hiểm nên chẳng hề sợ. Sói tiến lại gần, giọng ngọt ngào: "Chào cô bé quàng khăn đỏ. Cô đi đâu sớm thế?"
"Cháu đi thăm bà ngoại đang ốm ạ. Cháu mang bánh và sữa cho bà," cô bé thật thà đáp.
"Thế nhà bà ngoại cô ở đâu nào?" sói dò hỏi.
"Dạ, đi thẳng vào rừng, tới ba cây sồi lớn thì rẽ, nhà bà cháu ngay dưới bụi phỉ, có hàng rào bao quanh ạ," cô bé chỉ đường tường tận.
Sói nghĩ thầm: "Con bé non tơ này chắc ngon hơn bà già. Ta phải khôn khéo mới xơi được cả hai." Nó bèn đi bên cạnh cô bé một đoạn, rồi gợi ý: "Này cô bé, cô nhìn kìa, hoa trong rừng đẹp biết bao! Sao không hái một bó tặng bà cho bà vui?"
Cô bé nhìn quanh, quả nhiên hoa nở đầy, chim hót líu lo. "Ừ nhỉ, mình hái một bó thật đẹp tặng bà." Thế là cô rời khỏi con đường thẳng, mải mê đi hái hoa mỗi lúc một sâu vào rừng, quên cả lời mẹ dặn.
Trong khi đó, con sói chạy thẳng một mạch tới nhà bà ngoại, gõ cửa.
"Ai đấy?" bà ngoại hỏi.
"Cháu, khăn đỏ đây ạ. Cháu mang bánh và sữa cho bà," sói giả giọng cô bé, ngọt xớt.
"Cửa không khóa đâu cháu, cứ đẩy vào," bà ngoại nói, vì bà yếu quá không dậy được. Sói đẩy cửa xông vào, và nuốt chửng bà ngoại. Rồi nó mặc áo ngủ của bà, đội mũ trùm, chui vào giường nằm, kéo chăn lên tận cằm, giả làm bà đợi cô bé.
Một lúc sau, cô bé quàng khăn đỏ hái đủ hoa mới nhớ tới bà, vội chạy tới nhà. Cửa mở sẵn khiến cô thấy lạ. Bước vào, cô thấy "bà" nằm trên giường trông kỳ kỳ.
"Bà ơi, sao tai bà to thế?"
"Tai to để bà nghe cháu rõ hơn."
"Bà ơi, sao mắt bà to thế?"
"Mắt to để bà nhìn cháu rõ hơn."
"Bà ơi, sao tay bà to thế?"
"Tay to để bà ôm cháu chặt hơn."
"Nhưng bà ơi, sao miệng bà to khiếp thế?"
"Miệng to để bà… ăn thịt cháu cho dễ!"
Vừa dứt lời, con sói nhảy chồm khỏi giường, nuốt luôn cả cô bé quàng khăn đỏ. No nê, con sói lăn ra giường ngủ khì, ngáy vang cả nhà.
May thay, có một bác thợ săn đi ngang qua. Nghe tiếng ngáy to bất thường từ nhà bà cụ, bác nghĩ: "Bà cụ ngáy to lạ, hay bà có chuyện gì chăng?" Bác bước vào, thấy con sói xám đang nằm phưỡn bụng trên giường bà.
"À, con quái vật gian ác, ta tìm mày bấy lâu nay!" Bác thợ săn định bắn, nhưng chợt nghĩ có khi sói đã nuốt bà cụ, biết đâu vẫn còn cứu được. Bác lấy kéo, nhẹ nhàng rạch bụng con sói đang ngủ say.
Vừa rạch được vài nhát, chiếc khăn đỏ ló ra. Rồi cô bé nhảy vọt lên: "Ôi, cháu sợ quá! Trong bụng sói tối om!" Tiếp đó, bà ngoại cũng lồm cồm bò ra, tuy mệt nhưng vẫn khỏe mạnh.
Cô bé nhanh trí đi nhặt mấy hòn đá to, nhét đầy vào bụng con sói rồi khâu lại. Khi sói tỉnh dậy, định bỏ chạy, bụng nặng trĩu những đá khiến nó lảo đảo ngã lăn ra, không hại được ai nữa.
Ba người mừng rỡ. Bác thợ săn vác con sói về, bà ngoại ăn bánh uống sữa cháu mang tới nên khỏe hẳn lên, còn cô bé quàng khăn đỏ thì tự nhủ trong lòng: "Từ nay mình sẽ luôn nghe lời mẹ, đi thẳng đường, và không bao giờ dừng lại nói chuyện với người lạ trong rừng nữa."
Góc tương tác
- Nếu là bạn? (M3): Một con sói lạ hỏi bạn đi đâu, nhà người thân ở chỗ nào. Bạn sẽ thật thà kể hết đường đi, im lặng không trả lời người lạ, hay nói chệch đi rồi đi nhanh tìm người lớn? Cô bé đã kể hết — và suýt nữa gặp nguy.
- Dị bản (M3): Bản Grimm có cái kết ấm áp: bác thợ săn cứu được cả hai bà cháu. Nhưng bản Pháp của Perrault lại kết buồn, không có ai tới cứu — đó là lời cảnh báo nghiêm khắc hơn. Bản kể của ta chọn kết của Grimm.
- Bài học: Đừng kể cho người lạ biết mình đi đâu, người thân ở đâu; đừng la cà rời khỏi đường an toàn. Thật thà là quý, nhưng với người lạ đáng ngờ, hãy cẩn trọng và tìm người lớn tin cậy.
- Đố nhanh (M6): Cô bé và bà được ai cứu ra khỏi bụng sói?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →