Ngày xưa có một nhà vua và hoàng hậu ao ước mãi mà chưa có con. Rồi một ngày, điều mong mỏi thành thật: hoàng hậu sinh hạ một bé gái xinh đẹp. Nhà vua vui mừng khôn xiết, mở tiệc lớn khắp vương quốc.
Ông mời mười hai bà tiên tới ban phúc cho công chúa — đáng lẽ là mười ba, nhưng trong cung chỉ có mười hai chiếc đĩa vàng, nên bà tiên thứ mười ba không được mời.
Trong tiệc, các bà tiên lần lượt ban phúc: người tặng công chúa sắc đẹp, người tặng lòng nhân hậu, người tặng sự giàu sang, người tặng giọng hát hay. Khi mười một bà đã ban phúc xong, bỗng cánh cửa bật mở. Bà tiên thứ mười ba bước vào, mặt hầm hầm vì bị bỏ quên.
"Đến năm mười lăm tuổi, công chúa sẽ bị mũi kim quay sợi đâm vào tay mà chết!" Nói xong lời nguyền cay độc, bà quay lưng bỏ đi, không thèm chào ai.
Cả triều đình lặng đi kinh hãi. Nhưng may thay, bà tiên thứ mười hai vẫn chưa ban phúc. Bà bước tới, dịu dàng: "Ta không xóa được lời nguyền, nhưng ta có thể làm nó nhẹ đi. Công chúa sẽ không chết, mà chỉ chìm vào một giấc ngủ dài một trăm năm."
Nhà vua thương con, ra lệnh đốt bỏ toàn bộ guồng quay sợi trong cả nước, mong con thoát khỏi lời nguyền.
Công chúa lớn lên đúng như các bà tiên đã chúc: xinh đẹp, hiền hậu, ai gặp cũng yêu mến. Rồi tới đúng ngày sinh nhật mười lăm tuổi, tình cờ nhà vua và hoàng hậu đi vắng. Công chúa một mình dạo khắp lâu đài, tò mò khám phá từng ngóc ngách.
Nàng leo lên một tòa tháp cổ, tới trước một cánh cửa nhỏ có chiếc chìa khóa han gỉ. Nàng vặn khóa, cửa bật mở. Trong căn phòng nhỏ, một bà lão đang ngồi chăm chú quay sợi bên chiếc guồng — bà cụ ở nơi hẻo lánh này chưa hề nghe lệnh vua.
"Bà ơi, bà làm gì mà cái thứ này quay tít thế ạ?" công chúa tò mò hỏi.
"Ta đang quay sợi đấy, cháu ạ," bà cụ đáp, gật đầu.
Công chúa thích thú đưa tay chạm thử vào con suốt đang quay. Vừa chạm vào, mũi kim nhọn liền đâm trúng ngón tay nàng. Lời nguyền năm xưa ứng nghiệm. Công chúa lập tức ngã xuống chiếc giường bên cạnh, chìm vào giấc ngủ sâu.
Và giấc ngủ ấy lan ra khắp lâu đài. Nhà vua và hoàng hậu vừa về tới cũng ngủ thiếp đi. Cả triều thần, lính gác, chị bếp đang mắng cậu phụ bếp, bác đánh xe, đàn ngựa trong chuồng, đàn bồ câu trên mái, cả ngọn lửa đang cháy trong bếp — tất thảy đều ngừng lại và say ngủ. Gió cũng lặng, không một chiếc lá nào lay động.
Quanh lâu đài, một hàng rào gai hồng bắt đầu mọc lên. Năm này qua năm khác, bụi gai mỗi lúc một dày, một cao, cuối cùng phủ kín cả tòa lâu đài, đến mức chẳng còn nhìn thấy gì bên trong, kể cả lá cờ trên nóc tháp. Người ta chỉ còn kể cho nhau nghe truyền thuyết về "nàng công chúa Hồng Hoa" đang ngủ sau bức tường gai.
Thi thoảng có những chàng trai gan dạ tìm tới, muốn xuyên qua rào gai để vào cứu công chúa. Nhưng bụi gai quá dày và cứng, không ai qua nổi, đành quay về tay không.
Đúng một trăm năm sau, một chàng hoàng tử lại nghe cụ già kể về nàng công chúa ngủ trong lâu đài gai. "Tôi không sợ đâu," chàng nói, "tôi muốn tới gặp nàng Hồng Hoa xinh đẹp ấy."
Chàng lên đường. Và kỳ lạ thay — vừa đúng lúc trăm năm mãn hạn. Khi hoàng tử tới bên rào gai, những bụi gai sắc nhọn bỗng nở thành từng chùm hoa hồng thắm, tự rẽ ra thành một lối đi, rồi khép lại êm ái sau lưng chàng.
Hoàng tử bước vào lâu đài im lìm. Chàng thấy đàn ngựa, đàn bồ câu, chị bếp, bác gác cổng — tất cả đang ngủ. Chàng đi mãi, lên tận tòa tháp cổ, và mở cánh cửa nhỏ. Ở đó, trên chiếc giường, công chúa Hồng Hoa đang ngủ, xinh đẹp đến nỗi chàng không rời mắt được.
Hoàng tử cúi xuống. Đúng khoảnh khắc ấy, một trăm năm vừa tròn, và lời nguyền tan biến. Công chúa từ từ mở mắt, mỉm cười nhìn chàng.
Cùng lúc đó, cả lâu đài bừng tỉnh. Nhà vua và hoàng hậu choàng dậy, triều thần cựa mình, đàn ngựa hí vang, đàn bồ câu vỗ cánh, ngọn lửa trong bếp lại reo tí tách, và chị bếp giật mình mắng nốt cậu phụ bếp câu còn dở dang từ trăm năm trước. Cả thế giới lại chuyển động như chưa từng ngừng lại.
Không lâu sau, đám cưới của hoàng tử và công chúa Hồng Hoa được tổ chức linh đình. Và họ sống bên nhau hạnh phúc tới trọn đời.
Góc tương tác
- Nếu là bạn? (M3): Cha mẹ và cả vương quốc đã dặn dò cẩn thận, guồng quay sợi bị cấm khắp nơi. Nhưng khi tò mò trước một căn phòng lạ và một vật lạ, công chúa vẫn chạm vào. Nếu là bạn, gặp một vật lạ người lớn từng dặn tránh, bạn sẽ tò mò thử ngay hay dừng lại hỏi cho chắc?
- Dị bản (M3): Bản Grimm dừng ở cái kết đám cưới hạnh phúc. Bản Pháp của Perrault còn kể tiếp một đoạn sau đó với bà mẹ chồng độc ác — bản kể của ta chọn dừng ở đoạn ấm áp cho các bạn nhỏ.
- Bài học: Có những điều người lớn dặn tránh là vì muốn bảo vệ ta. Nhưng dù số phận có trắc trở, lòng kiên nhẫn và tình yêu chân thành vẫn có ngày phá tan được bức rào gai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →