Ngày xưa có đôi vợ chồng ao ước mãi mới sắp có một mụn con. Nhà họ có một ô cửa sổ nhìn sang khu vườn tươi tốt của bà hàng xóm — nhưng đó là vườn của một mụ phù thủy đáng sợ, nên chẳng ai dám bước sang.
Một ngày, người vợ nhìn sang vườn và thèm đến quay quắt một loại rau xanh mướt tên là rapunzel. Bà thèm tới mức bỏ ăn bỏ ngủ, người xanh xao. "Nếu không được ăn rau rapunzel trong vườn kia, chắc em chết mất," bà nói với chồng.
Thương vợ, người chồng liều trèo tường sang vườn, hái một nắm rau. Người vợ ăn ngon lành, nhưng hôm sau lại càng thèm hơn. Lần thứ hai trèo sang, ông chạm mặt mụ phù thủy đang đứng chờ sẵn.
"Sao ngươi dám vào vườn ta trộm rau?" mụ quắc mắt. Người chồng run rẩy xin tha, kể hết nỗi thèm của vợ. Mụ phù thủy dịu giọng: "Được, ngươi cứ hái rau thỏa thích. Nhưng ta ra một điều kiện: đứa con sắp chào đời của các ngươi phải giao cho ta nuôi." Quá sợ hãi, người chồng gật đầu hứa liều.
Ít lâu sau, đứa bé gái chào đời. Mụ phù thủy tới, đặt tên cô bé là Rapunzel theo tên loài rau, rồi bế đi. Cô bé lớn lên xinh đẹp tuyệt trần, có mái tóc vàng óng dài mượt như tơ.
Khi Rapunzel mười hai tuổi, mụ phù thủy nhốt cô vào một tòa tháp cao giữa rừng. Tòa tháp không có cầu thang, cũng chẳng có cửa ra vào, chỉ có duy nhất một ô cửa sổ nhỏ trên đỉnh cao chót vót. Mỗi lần muốn lên, mụ đứng dưới gọi:
"Rapunzel, Rapunzel, buông tóc xuống cho ta nào!"
Rapunzel liền thả mái tóc vàng dài của mình xuống, và mụ phù thủy bám vào đó leo lên. Ngày lại ngày, cô gái sống cô đơn trên tháp, chỉ có tiếng hát của mình làm bạn.
Một hôm, một chàng hoàng tử cưỡi ngựa qua rừng, nghe tiếng hát trong veo vọng ra từ tòa tháp. Chàng ngẩn ngơ đứng nghe, nhưng tìm mãi không thấy lối vào. Ngày nào chàng cũng quay lại, nấp sau lùm cây.
Rồi một chiều, chàng thấy mụ phù thủy đến, đứng dưới gọi "Rapunzel, buông tóc xuống!" và leo lên bằng mái tóc. "À, thang là như thế!" hoàng tử reo thầm. Khi mụ đi khỏi, chàng bước tới dưới tháp, cất tiếng đúng như vậy:
"Rapunzel, Rapunzel, buông tóc xuống cho ta nào!"
Mái tóc vàng buông xuống, và hoàng tử leo lên. Rapunzel giật mình vì chưa từng thấy người nào ngoài mụ phù thủy. Nhưng hoàng tử nhẹ nhàng trò chuyện, kể rằng tiếng hát của nàng đã khiến chàng ngày ngày tìm đến. Dần dần, hai người trở nên thân thiết. Hoàng tử hứa sẽ tìm cách đưa nàng ra khỏi tòa tháp cô quạnh này. "Mỗi lần chàng đến, hãy mang theo một cuộn tơ," Rapunzel bảo, "em sẽ bện thành một chiếc thang để trèo xuống."
Nhưng một ngày, Rapunzel lỡ miệng hỏi mụ phù thủy: "Sao mỗi lần bà leo lên thì nặng, mà chàng hoàng tử trẻ lại nhẹ tênh?" Mụ phù thủy nổi giận đùng đùng khi biết bí mật đã bị phát hiện. Mụ cắt phăng mái tóc vàng của Rapunzel và đưa nàng tới sống ở một nơi hoang vắng, xa thật xa.
Chiều đó, hoàng tử tới, cất tiếng gọi quen thuộc. Mụ phù thủy buộc mái tóc đã cắt vào cửa sổ rồi buông xuống. Hoàng tử leo lên — nhưng đón chàng không phải Rapunzel dịu dàng, mà là mụ phù thủy với ánh mắt độc địa. "Chim non bay mất rồi, ngươi đừng hòng gặp lại!" mụ quát.
Đau đớn và hoảng hốt, hoàng tử ngã từ trên tháp xuống. Chàng thoát chết, nhưng đôi mắt bị gai rừng làm cho mờ đi, chẳng còn nhìn rõ. Chàng lang thang trong rừng, mù lòa và buồn bã, sống lay lắt bằng rễ cây và quả dại, ngày đêm thương nhớ Rapunzel.
Nhiều năm trôi qua. Một ngày, bước chân vô định dẫn hoàng tử tới đúng vùng đất hoang nơi Rapunzel đang sống. Từ xa, chàng nghe một giọng hát quen thuộc — chính là tiếng hát năm nào. "Rapunzel!" chàng gọi, lần bước tới.
Rapunzel nhận ra chàng ngay, mừng mừng tủi tủi ôm chầm lấy. Hai giọt nước mắt hạnh phúc của nàng rơi trúng đôi mắt hoàng tử. Kỳ diệu thay, mắt chàng bỗng sáng trở lại, nhìn rõ như xưa.
Nước mắt của lòng chung thủy đã chữa lành. Hoàng tử đưa Rapunzel về vương quốc của mình, nơi hai người được đón mừng trong vui sướng. Và họ sống bên nhau hạnh phúc trọn đời, không còn tháp cao, không còn chia lìa.
Góc tương tác
- Nếu là bạn? (M3): Người cha đã hứa liều "giao đứa con" chỉ để đổi lấy nắm rau cho vợ. Nếu là bạn, bạn có hứa một điều mình không thể trả để thoát nguy trước mắt không? Cả câu chuyện dài đã bắt nguồn từ một lời hứa vội vàng ấy.
- Bài học: Đừng hứa những điều mình không giữ nổi — một lời hứa hớ có thể kéo theo bao hệ lụy. Nhưng tình yêu chung thủy và lòng kiên nhẫn, dù qua bao gian nan, cuối cùng vẫn tìm được nhau. (Bản kể này đã làm nhẹ chi tiết bạo lực trong bản gốc — xem GHI CHÚ BIÊN TẬP.)
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →