🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bên bìa một khu rừng lớn, có bác tiều phu nghèo sống cùng vợ và hai con nhỏ: cậu anh tên Hansel, cô em tên Gretel. Nhà nghèo tới mức nhiều bữa chẳng có gì bỏ vào nồi.

Một đêm mất ngủ vì đói, người vợ bàn với chồng: "Ngày mai ta dẫn hai đứa vào tận rừng sâu rồi bỏ chúng lại. Chứ cứ thế này thì cả nhà chết đói mất." Bác tiều phu đau lòng lắm, nhưng cái đói khiến bác đành xuôi theo.

Hansel nằm bên phòng chưa ngủ, nghe hết. Cậu không khóc. Đợi mọi người ngủ say, cậu lẻn ra sân, nhặt đầy túi những viên sỏi trắng lấp lánh dưới ánh trăng. "Đừng lo, Gretel," cậu thì thầm dỗ em, "anh có cách rồi."

Sáng hôm sau, cả nhà vào rừng. Dọc đường, Hansel lặng lẽ thả từng viên sỏi trắng xuống lối đi. Khi cha mẹ để hai anh em lại bên đống lửa rồi lẳng lặng bỏ về, Gretel òa khóc. Nhưng đêm xuống, trăng lên, những viên sỏi trắng sáng lấp lánh chỉ đường. Hai anh em lần theo, về được tới nhà.

Nhưng ít lâu sau, cái đói lại tới. Lần này người mẹ kế khóa cửa kỹ, Hansel không ra nhặt sỏi được. Sáng đi vào rừng, cậu đành bẻ vụn mẩu bánh mì trong túi, rắc dọc đường thay sỏi.

Khổ nỗi, lũ chim rừng đã mổ ăn sạch những vụn bánh. Khi hai em muốn tìm đường về, chẳng còn dấu vết nào. Hansel và Gretel lạc thật sự trong rừng sâu, đói và sợ, đi mãi ba ngày không thấy lối ra.

Đúng lúc kiệt sức, hai em bỗng thấy một ngôi nhà kỳ lạ giữa rừng. Tường làm bằng bánh mì thơm phức, mái lợp bằng bánh ngọt, cửa sổ bằng đường trắng trong veo. Bụng đang réo, hai em mừng quýnh.

"Anh bẻ một miếng mái nhà nhé, em bẻ ô cửa sổ, ngon lắm đây!" Hai em ăn ngấu nghiến. Bỗng từ trong nhà có tiếng nói ngọt như mật: "Cắn nhẹ nhẹ thôi nào, ai gặm nhà của bà đấy?"

Cửa mở, một bà lão chống gậy bước ra, đầu lắc lư, mắt kèm nhèm. Bà cười hiền: "Ôi các cháu bé đáng yêu, vào đây với bà. Bà chẳng làm hại ai đâu." Bà dọn bánh sữa, táo và hạt dẻ đãi hai em, rồi trải hai chiếc giường êm.

Nhưng bà lão ấy thật ra là một mụ phù thủy độc ác. Cái nhà bánh kẹo chính là bẫy bà giăng ra để dụ trẻ con. Sáng sớm, mụ nắm lấy Hansel, nhốt cậu vào chuồng, định vỗ béo cậu lên rồi làm hại. Còn Gretel bị mụ bắt hầu hạ, gánh nước nấu ăn.

Mỗi sáng, mụ phù thủy tới bên chuồng bảo Hansel chìa ngón tay ra để xem đã béo chưa — vì mắt mụ kèm nhèm, nhìn không rõ. Hansel khôn lắm, cậu chìa ra một khúc xương gà nhỏ thay ngón tay. Sờ thấy vẫn "gầy nhẳng", mụ sốt ruột mà chẳng hiểu vì sao mãi cậu bé không béo lên.

Chờ mãi không được, mụ mất kiên nhẫn. "Béo gầy gì cũng mặc, hôm nay ta nướng bánh, làm luôn thể!" Mụ sai Gretel nhóm lò thật to. "Con chui vào xem lò đủ nóng chưa," mụ ngọt nhạt — nhưng thật ra mụ định lừa cô bé lại gần rồi đẩy vào lò.

Gretel bé nhỏ, nhưng không hề dại. Cô giả bộ ngơ ngác: "Cháu chui vào bằng cách nào ạ? Cửa lò bé thế cơ mà, cháu chẳng biết làm sao."

"Đồ ngốc, cửa to thế này, bà chui còn lọt nữa là!" Mụ phù thủy sốt ruột cúi rạp người ghé đầu vào lò để làm mẫu. Chỉ chờ có thế, Gretel lấy hết sức đẩy mụ vào trong, đóng sập cửa lò lại. Thế là mụ phù thủy độc ác không còn hại được ai nữa.

Gretel chạy vụt ra, mở chuồng thả anh trai. "Anh Hansel, mụ phù thủy hết rồi! Chúng mình được cứu rồi!" Hai anh em ôm nhau nhảy múa vì mừng.

Trong nhà mụ, các em tìm thấy những rương đầy châu ngọc và vàng bạc mà mụ đã cất giấu. Hansel nhét đầy túi, Gretel giắt đầy tạp dề. "Mình mang về cho cha, để nhà mình không bao giờ đói nữa!"

Hai em rời khỏi ngôi nhà bánh kẹo, tìm đường ra khỏi rừng. Tới một hồ nước rộng, một chú vịt trắng hiền lành đã chở lần lượt từng em qua bờ bên kia. Rồi khung cảnh dần trở nên quen thuộc — hai em nhận ra con đường về nhà.

Người cha đang ngồi buồn thiu trong căn nhà nhỏ. Bác đã hối hận khôn nguôi từ ngày để lạc mất hai con, và người mẹ kế thì cũng đã không còn. Cửa mở, hai đứa con ùa vào ôm chầm lấy cha. Khi Hansel dốc túi và Gretel giũ tạp dề, châu ngọc lăn đầy sàn nhà.

Từ đó, ba cha con sống bên nhau ấm no, chẳng còn phải lo cái đói nữa. Còn khu rừng với ngôi nhà bánh kẹo thì mãi mãi là bài học hai anh em không bao giờ quên.

Góc tương tác

- Nếu là bạn? (M3): Đói lả trong rừng, bỗng thấy một căn nhà làm toàn bánh kẹo hấp dẫn. Bạn sẽ bẻ bánh ăn ngay, bỏ chạy tìm đường khác, hay cẩn thận gõ cửa hỏi trước? Hansel và Gretel đã ăn ngay — và sa vào bẫy phù thủy. May nhờ Gretel thông minh mới thoát.

- Bài học: Điều ngọt ngào đến quá dễ dàng, từ người lạ, thường ẩn giấu cạm bẫy. Nhưng khi lỡ gặp nguy, sự bình tĩnh và thông minh — như Gretel — có thể cứu được cả hai.

- Đố nhanh (M6): Hansel đã chìa thứ gì ra thay cho ngón tay để đánh lừa đôi mắt kèm nhèm của mụ phù thủy?

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →