🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngày xưa có một góa phụ có hai cô con gái. Cô con riêng của chồng thì xinh đẹp, siêng năng lại nết na. Còn cô con gái ruột của bà thì vừa xấu tính vừa lười biếng. Vậy mà người mẹ chỉ thương cô con ruột, bắt cô con riêng làm hết mọi việc nặng nhọc trong nhà, chẳng khác nào cô bé lọ lem trong bếp.

Mỗi ngày, cô con riêng phải ra ngồi bên giếng ngoài đường lớn kéo sợi cho đến khi những ngón tay tứa máu. Một hôm, con suốt dính máu, cô cúi xuống giếng rửa cho sạch. Chẳng may nó tuột khỏi tay, rơi tõm xuống giếng sâu. Cô òa khóc, chạy về mách mẹ kế.

"Đã làm rơi thì phải mò lên!" mẹ kế mắng xối xả. "Không lấy được suốt về thì đừng có vác mặt về nhà!"

Cô gái tội nghiệp quay lại bên giếng. Cùng quẫn quá, cô nhắm mắt nhảy xuống để tìm con suốt. Nhưng khi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ xanh mướt tuyệt đẹp, chan hòa ánh nắng, hoa nở khắp nơi — một thế giới khác dưới đáy giếng.

Cô đứng dậy, đi mãi. Tới một chiếc lò nướng, cô nghe tiếng bánh mì gọi: "Kéo tôi ra với! Kéo tôi ra kẻo tôi cháy mất, tôi chín từ lâu rồi!" Cô gái siêng năng liền lấy xẻng, kéo hết những ổ bánh vàng ruộm ra ngoài, cẩn thận từng ổ một.

Đi tiếp, cô tới một cây táo trĩu quả. Cây táo kêu lên: "Rung tôi với! Rung tôi với! Táo của tôi chín cả rồi!" Cô liền rung cây cho táo rụng xuống, rồi gom lại thành đống gọn gàng dưới gốc, xong mới đi tiếp.

Cuối cùng, cô tới một ngôi nhà nhỏ. Bên cửa sổ ló ra một bà lão có hàm răng to dài, khiến cô hơi sợ. Nhưng bà lão cất giọng hiền từ: "Đừng sợ, cháu ạ. Nếu cháu chịu ở lại giúp bà làm việc nhà cho tử tế, bà sẽ đối đãi cháu thật tốt. Nhất là khi giũ chăn nệm cho bà, cháu phải giũ thật mạnh để lông tơ bay tung lên — khi ấy trên trần gian sẽ có tuyết rơi. Bà là Bà chúa Tuyết đấy."

Nghe giọng bà hiền hậu, cô gái yên tâm nhận lời. Cô làm mọi việc thật chăm chỉ, giũ chăn cho bà mạnh đến nỗi lông tơ bay như bão tuyết. Bà chúa Tuyết rất hài lòng, chẳng bao giờ nặng lời, cho cô ăn ngon mặc ấm.

Ở với bà một thời gian, dù được đối đãi tử tế, cô gái bỗng thấy nhớ nhà da diết. "Thưa bà, cháu nhớ nhà quá, cháu xin phép về ạ," cô rụt rè thưa. Bà chúa Tuyết mỉm cười: "Cháu ngoan và siêng năng, bà rất quý. Để bà tự tay đưa cháu về."

Bà nắm tay cô, dẫn tới trước một cánh cổng lớn. Khi cô bước qua cổng, bỗng từ trên cao trút xuống một trận mưa vàng, phủ kín khắp người cô, dính chặt vào áo quần lấp lánh. "Đây là phần thưởng cho sự siêng năng của cháu," Bà chúa Tuyết nói, rồi trao lại cả con suốt đã rơi xuống giếng. Cánh cổng khép lại, và cô gái thấy mình đã trở về trên mặt đất, ngay gần nhà, mình phủ đầy vàng.

Con gà trống trên hàng rào thấy vậy gáy vang: "Ò ó o! Cô chủ vàng của nhà ta đã về!" Mẹ kế và cô em thấy cô về mình đầy vàng thì trợn tròn mắt, vừa mừng vừa ghen tị.

Cô em lười biếng nghe kể, cũng đòi được vàng. Bà mẹ liền bắt cô ra ngồi bên giếng kéo sợi. Nhưng cô lười, chẳng chịu để tay tứa máu, bèn thọc tay vào bụi gai cho chảy máu rồi bôi lên suốt, ném đại xuống giếng, xong nhảy theo.

Cô cũng tới bãi cỏ đẹp và đi cùng con đường. Khi lò bánh gọi "Kéo tôi ra kẻo cháy!", cô đáp: "Xì, ai thèm bẩn tay!" rồi bỏ mặc bánh cháy đen. Khi cây táo kêu "Rung tôi với!", cô lười biếng gạt đi: "Nhỡ táo rơi trúng đầu thì sao!" rồi đi thẳng.

Tới nhà Bà chúa Tuyết, cô nhận lời ở lại, nhưng chỉ chăm chỉ được đúng một ngày. Sau đó cô lười chảy thây, ngủ nướng, giũ chăn qua loa, làm việc gì cũng cẩu thả. Bà chúa Tuyết thấy vậy, chẳng nói nhiều, chỉ đưa cô ra cổng.

Cô em mừng rơn, tưởng sắp được mưa vàng như chị. Nhưng khi bước qua cổng, thứ trút xuống người cô không phải vàng, mà là cả một nồi nhựa đường đen sì, dính bết khắp người, kỳ cọ mãi không sạch. "Đây là phần thưởng cho sự lười biếng của cháu," Bà chúa Tuyết nói. Cánh cổng khép lại.

Cô em lười lếch thếch trở về nhà, mình mẩy đen nhẻm nhựa đường. Con gà trống trên hàng rào lại gáy: "Ò ó o! Cô chủ bẩn của nhà ta đã về!" Và người ta kể rằng, vết nhựa đường ấy dính chặt lấy cô suốt cả đời, như một lời nhắc nhở về cái giá của thói lười biếng và vô tâm.

Góc tương tác

- Nếu là bạn? (M3): Trên đường đi, một ổ bánh nhờ bạn kéo ra kẻo cháy, một cây táo nhờ bạn rung cho quả chín rụng. Bạn sẽ dừng lại giúp dù đang vội, hay mặc kệ đi thẳng? Cô chị siêng năng đã giúp và được thưởng vàng; cô em lười biếng bỏ mặc và bị phạt nhựa đường.

- Bài học: Siêng năng, tử tế và chịu khó giúp đỡ sẽ được đền đáp; còn lười biếng, cẩu thả và vô tâm thì tự rước lấy hậu quả. Việc tốt dù nhỏ cũng không bao giờ uổng công.

- Đố nhanh (M6): Bà chúa Tuyết đã thưởng cho cô gái siêng năng bằng thứ gì khi cô bước qua cổng?

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →