🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiếc xe máy chết ngay giữa đường Láng Hạ vào lúc mười một giờ trưa.

Không có tiếng kêu cảnh báo. Không có dấu hiệu gì trước đó. Máy chỉ đột ngột tắt ngóm như người ta nhấn nút tắt đèn, và Hân kịp dắt vào lề đường trước khi dòng xe phía sau kịp lao vào. Cô đứng đó, tay cầm tay lái, mồ hôi bắt đầu rịn ra từ gáy.

Nắng tháng Sáu ở Hà Nội không phải loại nắng người ta tả trong thơ. Nó không vàng, không ấm. Nó trắng và nặng như ai đó đổ chì lên vai. Mặt đường nhựa bốc hơi lờ mờ. Mùi dầu máy, mùi bụi đường, mùi mồ hôi của cả triệu người đang di chuyển quyện vào nhau thành một thứ không có tên.

Hân nhìn điện thoại. Số dư ví điện tử: bảy mươi nghìn đồng. Gọi xe công nghệ về nhà giờ này, giữa trưa cao điểm, ít nhất một trăm hai mươi.

Cô thở dài, nhìn sang bên kia đường.

Trạm xe buýt.

Hân chưa đi xe buýt từ năm lớp mười một. Hồi đó xe nhà hỏng một tuần, mẹ bắt đi xe buýt đến trường, cô nhớ mình đứng nhầm trạm hai hôm liên tiếp. Hà Nội không phải thành phố thân thiện với người không biết đường.

Nhưng lúc này không có lựa chọn khác.

Cô dắt xe vào chỗ trông giữ, trả tiền, rồi băng qua đường đứng vào hàng chờ. Bảng điện tử nhỏ trên cột hiện số tuyến và thời gian còn lại: 3 phút.

Cô đang nhìn chăm chú vào cái bảng đó, cố tính xem tuyến này có qua gần nhà không, thì nghe giọng người quen.

"Hân?"

Cô quay lại.

Khoa đứng cách cô ba bước, trên tay cầm túi giấy nhỏ từ tiệm bánh mì đầu phố, áo sơ mi ngắn tay màu xanh nhạt, tóc hơi bết vì nắng. Anh nhìn cô với vẻ mặt của người vừa nhìn thấy điều không mong đợi nhưng cũng không hẳn là khó chịu.

"Xe hỏng hả?" anh hỏi.

"Không," Hân nói. "Tôi đứng đây cho vui."

Khoa nhìn cô một giây, rồi nhìn về phía chỗ trông giữ xe. "Tôi thấy mày dắt xe vào đó."

"Ừ." Cô không giải thích thêm.

Xe buýt chạy đến. Cửa mở. Hân bước lên trước, quẹt thẻ, tìm chỗ ngồi ở giữa xe. Cô đang định ngồi xuống thì nhận ra Khoa cũng bước lên sau, cũng quẹt thẻ, và đứng nhìn quanh xe với vẻ bình thản như người đã quen việc này từ lâu.

Anh ngồi xuống chỗ bên cạnh cô.

Hân nhìn anh. "Xe anh đâu?"

"Chưa mua."

"Sao chưa mua?"

"Vừa về nước được hai tháng. Chưa kịp."

Xe đóng cửa, rồ máy lao vào dòng chảy của phố. Tiếng còi xe ngoài đường mờ dần sau lớp kính. Bên trong xe buýt là thứ âm thanh riêng của nó: tiếng máy điều hòa rè rè, tiếng người nói chuyện điện thoại đầu xe, tiếng nhạc rò ra từ tai nghe của cậu học sinh ngồi dãy sau, tiếng bánh xe nghiền nhựa đường mỗi khi qua ổ gà.

Hân nhìn ra cửa sổ. Phố Láng Hạ chạy ngược lại — hàng cây xanh, bảng hiệu, quán cà phê vỉa hè với mấy cái ghế nhựa, tiệm thuốc tây đóng cửa nghỉ trưa, một bà cụ ngồi bán ổi dưới gốc cây bằng lăng.

"Ngày xưa anh hay đi xe buýt không?" cô hỏi, không hẳn vì tò mò, chỉ để lấp im lặng.

"Bên Đức hay đi tàu điện ngầm hơn," Khoa nói. "Hà Nội thì lâu rồi chưa đi. Hồi học cấp ba còn đi. Giờ về thấy khác nhiều."

"Khác gì?"

"Xe buýt mới hơn. Nhưng đường vẫn tắc."

Hân không nhịn được, khẽ cười. Khoa nhìn cô, cái nhìn nhanh và hơi ngạc nhiên như người không quen thấy cô cười theo điều anh nói.

Cô quay mặt đi.

Qua khỏi ngã tư Kim Mã, xe chậm lại vì đèn đỏ. Bên ngoài, một đám học sinh tiểu học đang băng qua đường dưới sự dẫn dắt của cô giáo, đồng phục trắng, cặp to hơn nửa người, từng bước chân nhỏ nhảy qua vũng nước trên đường.

Hân nhìn bọn trẻ, không hiểu sao lại nghĩ đến hồi mẫu giáo.

Mà nghĩ đến mẫu giáo là nghĩ đến Khoa.

Cô không định hỏi. Nhưng câu hỏi cứ ở trong đầu từ lâu rồi, từ hồi Khoa về, từ hồi hai người bắt đầu... không còn tránh nhau nữa. Câu hỏi không lớn, không quan trọng, nhưng nó nằm đó như hạt sạn trong giày — không đau, không cản bước, nhưng cứ nhắc mình biết nó đang ở đó.

"Khoa," cô nói.

"Gì?"

"Ngày xưa mày hay phá tao. Nhớ không?"

Im lặng một nhịp. Xe buýt lại chuyển bánh.

"Nhớ," Khoa nói.

"Sao vậy?"

Anh không trả lời ngay. Hân nhìn thẳng về phía trước, nhìn cái màn hình nhỏ phía đầu xe đang chiếu sơ đồ các trạm. Cô không quay sang nhìn anh. Nếu nhìn anh thì cô sẽ không dám hỏi tiếp.

"Tao không biết hồi đó tao có hiểu không," Khoa nói, giọng chậm, không phải giọng của người đang chọn từ cho cẩn thận, mà là giọng của người đang thực sự nghĩ lại. "Nhưng giờ nếu tao phải nói..."

Cô chờ.

"Vì mày là đứa duy nhất không bao giờ giả vờ thích tao."

Hân không nói gì.

Bên ngoài cửa sổ, một chiếc xe tải chở dưa hấu đi song song với xe buýt, mấy quả dưa chất cao chót vót, xanh mướt. Người bán hàng ngồi trên đống dưa, mắt nhắm nghiền ngủ gật dù xe vẫn đang chạy.

"Bọn kia," Khoa tiếp tục, "bọn con trai hay nịnh tao vì bố tao là trưởng khu. Bọn con gái thì... tao không nhớ rõ, hồi đó còn nhỏ. Nhưng tao nhớ mày. Mày không thích tao thì mày nói thẳng. Mày ghét tao thì mày cũng không giả vờ."

"Nên mày phá tao?"

"Nên tao... chú ý mày hơn." Khoa dừng lại. "Phá thì cũng vì chú ý."

Hân ngồi yên.

Câu trả lời ngắn. Không dài dòng, không giải thích thêm. Nhưng nó nặng hơn cô tưởng. Như hòn đá nhỏ ném xuống nước — không to, nhưng vòng sóng cứ loang mãi.

Vì mày là đứa duy nhất không bao giờ giả vờ thích tao.

Cô nhìn ra cửa sổ.

Phố Hà Nội chạy ngược lại. Hàng cây sấu già trên đường Hoàng Diệu, lá vàng lác đác trên mặt đường dù đang giữa mùa hè. Tiệm phở cũ có cái bảng hiệu đỏ chữ vàng phai. Người đàn ông đứng bán nước mía dưới mái hiên nhà ai, quạt tay phẩy phẩy ruồi. Mấy đứa trẻ đang thi nhau nhìn vào màn hình điện thoại ở ghế chờ xe buýt trạm tiếp theo.

Hà Nội trưa. Nặng và thực và quen đến mức cô không thấy nó nữa trong những ngày thường.

Hôm nay thì thấy.

Xe đến gần trạm Đê La Thành, còn khoảng mười lăm phút nữa mới tới trạm hai người cần xuống. Cậu học sinh phía sau đổi bài nhạc, tiếng bass rò ra khẽ khàng hơn. Bà phụ nữ đầu xe ngủ gật, đầu nghiêng sang một bên.

Khoa nhìn vào túi bánh mì trên tay, như vừa nhớ ra mình đang cầm nó.

"Mày ăn chưa?"

"Chưa."

Anh lấy ra một cái bánh mì, đưa cho cô. "Pate chả. Mày còn ăn không?"

Hân nhìn cái bánh. Rồi nhìn anh. "Anh mua hai cái à?"

"Tao hay mua hai. Ăn một lúc, đói lại ăn thêm."

Cô cầm lấy bánh. Không nói cảm ơn. Khoa cũng không chờ.

Họ ăn bánh mì trên xe buýt, giữa tiếng máy điều hòa rè rè và tiếng còi xe ngoài đường. Mùi bánh mì thơm nhẹ, mùi pate béo ngậy pha lẫn mùi dưa leo tươi. Hân nhớ hồi nhỏ hay ăn bánh mì vỉa hè sau giờ học, bao giờ cũng chọn cái trạm xe buýt gần trường làm chỗ đứng ăn cho có chỗ dựa.

"Khoa," cô nói lần này không hỏi gì, chỉ gọi tên.

"Gì?"

"Không có gì."

Anh quay sang nhìn cô, mày hơi nhíu lại kiểu không hiểu. Hân cắn một miếng bánh mì, nhìn ra cửa sổ.

Cô cũng không hiểu tại sao mình gọi tên anh.

Có thể chỉ để chắc anh vẫn ngồi đó.

Trạm xuống của hai người cách nhau hai điểm dừng. Khoa xuống trước.

Khi cửa xe mở, anh đứng dậy, rồi dừng lại một giây nhìn cô. "Mày về được không? Tuyến này qua nhà mày rồi."

"Biết rồi. Còn hai trạm."

"Ừ." Anh bước xuống.

Cửa xe đóng lại.

Hân nhìn qua cửa kính. Khoa đứng trên vỉa hè, tay vẫn còn cầm cái túi giấy — túi bánh mì cô đã ăn hết phần của mình và anh giữ lại túi không. Anh không ngoái nhìn lại. Chỉ bắt đầu đi về phía ngõ quen thuộc, bước chân bình thường như người không có gì đặc biệt vừa xảy ra.

Xe buýt lăn bánh.

Hân nhìn bóng anh mờ dần phía sau rồi khuất hẳn sau khúc ngoặt.

Vì mày là đứa duy nhất không bao giờ giả vờ thích tao.

Cô nhìn ra cửa sổ, phố Hà Nội vẫn chạy ngược lại như bao giờ, cây cối, bảng hiệu, người qua lại, cái thành phố ồn ào và đặc và thực đến từng mùi khói xăng — và cô không nói gì thêm.

Không cần nói gì thêm.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →