Bảy giờ sáng, tòa nhà số 14 ngõ Tràng Tiền vẫn còn mờ trong lớp sương mỏng của Hà Nội tháng Chín. Hân đến sớm hơn mọi người hai tiếng, chìa khóa cắm vào ổ với một tiếng "lách" quen thuộc, mùi gỗ cũ và sơn khô tràn ra từ văn phòng như chào đón. Đây là công ty thiết kế nội thất Không Gian Xanh — chín người, ba phòng, một máy in thường xuyên kẹt giấy, và một bình cà phê pha sẵn mà cô là người đầu tiên đổ nước mỗi sáng.
Cô thả túi xuống ghế, mở laptop, nghe tiếng quạt máy khởi động như tiếng thở dài quen thuộc.
Hồ sơ dự thầu dự án Khu đô thị Tây Hồ Tây Phase 2 đang nằm trên màn hình với ba mươi bảy trang chưa hoàn thiện, deadline là sáng thứ Sáu, nghĩa là còn đúng bốn mươi tám tiếng.
Không Gian Xanh chưa bao giờ thắng thầu một dự án ở tầm này. Nhưng giám đốc Linh — người phụ nữ bốn mươi lăm tuổi có đôi mắt luôn nhìn xuyên qua tường — nói rằng đây là cơ hội không lặp lại. Hân tin bà. Và vì tin, cô đã ngủ trung bình năm tiếng mỗi đêm suốt hai tuần qua.
Cô mở file bản vẽ phối cảnh, ngón tay trỏ kéo thả các lớp layer với động tác đã thành phản xạ. Ngoài cửa sổ, Hà Nội bắt đầu thức dậy — tiếng xe máy tạo thành một tần số thấp liên tục như nhạc nền không ai chọn mà ai cũng nghe.
Buổi thuyết trình sơ bộ được tổ chức tại tòa nhà Lotte, tầng mười bảy, một hội trường kính nhìn ra hồ Tây xa mờ như một vệt mực loang.
Hân đến trước mười lăm phút với chiếc USB backup thứ hai giấu trong túi áo blazer và bản in dự phòng cuộn tròn dưới nách. Cô đứng ở góc phòng chờ, nhấm nháp ly cà phê đặc quánh mà ban tổ chức đặt sẵn trên bàn, cố không nhìn đồng hồ quá thường xuyên.
Người ta bắt đầu lác đác vào. Các đội thiết kế, đội công nghệ, đội tư vấn đô thị — mỗi nhóm kéo theo laptop, poster cuộn, và thứ mùi đặc trưng của người vừa chạy deadline: cà phê nguội, áo sơ mi thẳng nếp nhưng mắt thì không.
Cô đang nhìn xuống điện thoại kiểm tra lần cuối slide deck thì nghe một giọng nói quen thuộc đến mức khó chịu.
"Ủa. Hân."
Không phải dấu hỏi. Không phải dấu chấm than. Chỉ là tên cô, được thốt ra với cái giọng bằng phẳng của người vừa nhận ra một điều mà họ chưa kịp xử lý.
Cô ngẩng đầu lên.
Nguyễn Minh Khoa đứng cách cô chừng hai mét, tay cầm một chiếc laptop mỏng màu bạc, mặc áo sơ mi trắng không cà vạt với tay áo xắn lên tới khuỷu. Anh trông khác so với lần cuối cô thấy anh — mười năm trước, trước khi anh sang Đức. Cao hơn. Hoặc có thể cô chỉ không nhớ anh cao đến vậy. Và cái cách anh đứng — thoải mái đến mức gần như lười biếng — thì không thay đổi gì cả.
"Khoa." Cô gật đầu. Trung lập. Không lạnh, không nồng. Đúng tầm hàng xóm gặp nhau ở siêu thị.
"Em làm ở đây à?" Anh nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở tập hồ sơ Không Gian Xanh cô đang kẹp dưới cánh tay.
"Công ty em đăng ký dự thầu thiết kế nội thất." Cô nhìn sang chiếc laptop của anh, cố đọc sticker nhỏ ở góc dưới. "Anh thì sao?"
"Anh vừa vào UrbanTech." Anh nói tên công ty với cái giọng của người chưa hoàn toàn quen với việc nhắc đến nó. "Startup công nghệ đô thị. Họ đang phát triển hệ thống quản lý tòa nhà thông minh cho dự án này."
Hai giây im lặng.
Hân nhìn anh. Anh nhìn cô. Và cả hai đồng thời nhận ra điều mà mỗi người đã đọc được trong hồ sơ dự thầu của mình từ tuần trước: hạng mục thiết kế nội thất và hệ thống smart building sẽ phải làm việc chung nếu cả hai đều thắng thầu. Nghĩa là nếu Không Gian Xanh và UrbanTech đều được chọn, họ sẽ ở trên cùng một dự án.
Trong cùng một căn phòng. Trong các buổi họp. Có thể trong nhiều tháng.
Khoa cười trước. Không phải cười lịch sự. Là cái cười thật, hơi méo ở góc phải, giống hệt cái cười mà năm lớp bốn anh đã cười khi cô vấp ngã ở sân trường và cả ngõ Bùi Thị Xuân cùng biết chuyện trước khi cô về tới nhà.
"Thú vị nhỉ," anh nói.
Hân nhăn mặt. "Không thú vị gì cả."
Buổi thuyết trình sơ bộ kéo dài hai tiếng. Mỗi đội có mười lăm phút trình bày và năm phút hỏi đáp. Hân lên thứ tư. Cô đứng trước màn hình chiếu với giọng rõ ràng, tay chỉ vào các bản phối cảnh không run, câu trả lời gọn và chắc. Bà Linh dạy cô rằng trong phòng họp, người ta không chỉ nghe bạn nói — họ nhìn bạn có tin vào điều mình nói không.
Cô tin. Nên cô nói như vậy.
Khi cô quay trở lại chỗ ngồi, Khoa — ngồi ở hàng dành cho nhóm công nghệ, chéo góc với cô — không nhìn sang. Nhưng cô biết anh nghe. Anh kiểu người luôn nghe, kể cả khi trông như không để ý.
Đội UrbanTech lên cuối cùng. Khoa không thuyết trình — một người phụ nữ tên Phương Anh, CEO công ty, đứng trình bày với sự điêu luyện của người đã làm điều này vài chục lần. Khoa ngồi cạnh, thỉnh thoảng bật slide hoặc trả lời câu hỏi kỹ thuật bằng giọng bình thản, không cần nhìn ghi chú.
Hân nhìn anh được đúng ba giây rồi nhìn đi chỗ khác.
Giải lao giữa giờ. Cà phê, bánh ngọt, và tiếng trò chuyện nhỏ của hai mươi mấy người đang dè chừng lẫn nhau theo cách lịch sự nhất có thể.
Hân đứng cạnh cửa sổ nhìn xuống đường Liễu Giai bên dưới. Hà Nội từ trên cao trông bao giờ cũng bình yên hơn thực tế — chỉ là những mái nhà, những cây xanh, và cái màu vàng nhạt của nắng tháng Chín.
"Slide phần vật liệu của em hay đó."
Cô không cần quay lại để biết là ai.
"Anh nhận xét slide của công ty khác trong buổi đấu thầu?" Cô nói, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ. "Chuyên nghiệp thật."
"Anh chỉ nói thật." Khoa đứng cạnh cô, cũng nhìn ra ngoài, ly cà phê cầm lỏng trong tay. "Phần chọn gỗ tự nhiên kết hợp đá mài địa phương — anh không nghĩ có đội nào trong này làm được cái đó."
Hân im lặng một nhịp. "Anh biết gì về vật liệu nội thất?"
"Anh làm về hệ thống tòa nhà thông minh. Anh cần biết vật liệu tích hợp cảm biến như thế nào, điều kiện nhiệt độ độ ẩm tác động ra sao." Anh nhún vai. "Biết đủ dùng."
Cô quay sang nhìn anh. Anh vẫn nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, và trong ánh sáng của buổi sáng Hà Nội, góc mặt anh trông như — cô dừng suy nghĩ đó lại.
"Nếu cả hai đều thắng thầu," cô nói, giọng bình thản như đang hỏi về thời tiết, "anh nghĩ mình có làm việc được với nhau không?"
Anh xoay đầu nhìn cô. Ánh mắt anh có cái gì đó cô chưa đặt tên được — không phải thách thức, không phải đùa giỡn. Thận trọng, có lẽ vậy. Hoặc tò mò.
"Hân," anh nói. "Chúng ta đã sống cạnh nhau hai mươi mấy năm. Bức tường nhà anh và nhà em cách nhau mười lăm xen ti mét. Em nghĩ một dự án thì khó hơn à?"
"Sống cạnh nhau khác với làm việc cùng nhau."
"Khác ở chỗ nào?"
Cô mở miệng. Đóng lại. Không phải vì không có câu trả lời — mà vì câu trả lời cô chuẩn bị nói ra nghe có vẻ không đúng lắm khi thốt thành lời.
Tiếng người quản lý chương trình thông báo giải lao kết thúc vang lên từ góc phòng.
Hân bước đi trước, ly cà phê để lại trên bậu cửa sổ. Cô không quay lại. Nhưng khi đi ngang qua hàng ghế để trở về chỗ của mình, cô nghe tiếng bước chân anh sau lưng — đều, không vội, đúng cái nhịp của người biết mình đang đi đâu.
Buổi chiều, về đến văn phòng, Hân ngồi xuống ghế và nhìn chằm chằm vào màn hình laptop mà không thực sự đọc gì được trong năm phút đầu.
"Sao vậy?" Mỹ Duyên — đồng nghiệp ngồi bàn đối diện — ngẩng đầu lên. "Buổi sáng không ổn à?"
"Ổn." Hân gõ phím, mở file thiết kế. "Chỉ là... gặp người quen."
"Người quen kiểu nào?"
Kiểu nào. Câu hỏi đơn giản đến mức khó trả lời.
"Hàng xóm," cô nói cuối cùng. "Từ nhỏ."
Mỹ Duyên gật đầu, quay lại màn hình của mình. Và Hân tiếp tục làm việc — tay vẫn di chuyển trên chuột, mắt vẫn theo dõi các đường nét trên bản vẽ — nhưng đâu đó ở một góc nào đó trong đầu, vẫn còn vang lại giọng anh: Chúng ta đã sống cạnh nhau hai mươi mấy năm.
Không phải câu hỏi. Không phải lời giải thích.
Chỉ là một sự thật được nói ra như thể nó quan trọng.
Cô không biết mình nên nghĩ gì về điều đó — và điều làm cô khó chịu hơn cả không phải là việc không có câu trả lời, mà là việc cô cứ tiếp tục đặt câu hỏi.
Ngoài cửa sổ, Hà Nội bắt đầu lên đèn, từng ô cửa sổ sáng lên một cách chậm rãi như những ngôi sao không chịu nhường nhau, và Hân Hân gõ tiếp dòng code màu trên bản vẽ — tay vẫn quen, đầu vẫn chạy, chỉ có phần còn lại của cô thì chưa chịu quay trở về chỗ cũ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →