Mưa bắt đầu từ ba giờ chiều, lúc Hân đang ngồi trong bếp ăn bánh mì nguội và cố không nghĩ đến Nguyễn Minh Khoa.
Cô làm được khoảng mười lăm phút trước khi tiếng mưa đập vào mái hiên phá vỡ sự tập trung. Mưa Hà Nội tháng Sáu không có gì lãng mạn như người ta hay viết trong thơ — nó rả rích, dai dẳng, len lỏi vào từng khe hở, mang theo mùi đất ẩm và mùi rêu xanh từ bức tường cũ phía sau vườn. Bức tường chung. Bức tường mà Hân đã dùng làm ranh giới tâm lý suốt hai mươi mấy năm qua.
Mẹ cô đang ở đâu đó trong nhà, Hân có thể nghe tiếng dép lê sột soạt và tiếng cười khúc khích vọng ra từ phòng khách. Không phải tiếng cười một mình.
Hân cắn một miếng bánh mì và dỏng tai nghe.
Giọng bà Lan — mẹ Khoa — rõ mồn một qua vách nhựa mỏng của cửa sổ bếp: "Chị nghĩ thế nào, hàng rào sắt uốn hoa thì đẹp không? Em thấy bên nhà chị Hường đầu ngõ làm mẫu đó trông thanh lịch lắm."
Hân đặt miếng bánh xuống.
"Ừ mà đúng, thoáng hơn cái tường gạch cũ kỹ này nhiều. Hai nhà gần nhau, xóm giềng tình cảm hơn." Giọng mẹ Hân nghe rất hào hứng — cái giọng của người đang bàn chuyện sơn sửa nhà, mua đồ mới, hoặc đang chuẩn bị làm điều gì đó mà con cái sẽ không thích.
Hân đứng dậy.
Phòng khách rộng hơn bếp, nhưng lúc này có cảm giác chật vì hai bà mẹ đang ngồi sát nhau trên chiếc sofa hoa, xung quanh là tách trà xanh nghi ngút khói và một tờ giấy A4 mà Hân đoán chắc có vẽ sơ đồ gì đó. Bà Lan ăn mặc gọn gàng, tóc búi thấp, tay cầm bút chì đang hoa lên không khí đầy hứng khởi.
Và ngồi ở ghế đơn đối diện, tay khoanh trước ngực với vẻ mặt của người vừa bị kéo vào cuộc họp không có trong lịch — là Khoa.
Hân dừng lại ở cửa.
Khoa ngẩng đầu lên đúng lúc đó. Hai người nhìn nhau một giây — loại nhìn nhau mà không ai chủ động, chỉ là bị hoàn cảnh xô vào — rồi cùng quay đi.
"Hân ra đây rồi! Ngồi đây đi con, mẹ đang bàn chuyện hay lắm." Mẹ Hân vẫy tay phấn khởi.
"Hay" là từ mà Hân sẽ không bao giờ dùng cho tình huống này.
Cô kéo chiếc ghế nhỏ ở góc phòng ra, ngồi xuống với khoảng cách vừa đủ để tham gia cuộc họp nhưng không quá gần với Khoa.
"Hai bà đang bàn gì vậy?" Hân hỏi, giọng cố tình thản nhiên.
Bà Lan đặt tờ giấy xuống bàn trà, xoay về phía Hân như đang thuyết trình: "Bà với mẹ con đang nghĩ đến chuyện sửa lại bức tường ngăn hai nhà. Cái tường gạch đó cũ rồi, rêu mốc, trông không đẹp. Thay bằng hàng rào sắt uốn hoa, vừa thông thoáng vừa nhìn ra vườn nhau được."
"Cho hai nhà gần nhau," mẹ Hân tiếp lời, mặt rạng rỡ, "xóm giềng tình cảm hơn."
Có một khoảng lặng ngắn. Mưa ngoài hiên rơi đều đặn, gõ nhẹ lên máng xối kim loại từng giọt một.
"Con không thích ý đó." Hân nói thẳng.
Mẹ cô nhíu mày: "Sao lại không thích? Nhìn ra vườn thoáng hơn mà."
"Con không cần nhìn ra vườn nhà hàng xóm."
"Hân." Giọng mẹ có thanh cảnh báo quen thuộc.
Hân mở miệng định nói thêm thì nghe Khoa lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng chắc: "Con cũng không đồng ý, mẹ ạ."
Bà Lan quay sang con trai với vẻ ngạc nhiên thực sự: "Tại sao? Con không thấy ý đó hay hơn à?"
"Bức tường đó có ký ức."
Câu nói đơn giản đến mức Hân không kịp chuẩn bị phản ứng. Cô nhìn sang Khoa — lần này chủ động — và bắt gặp anh đang nhìn ra cửa sổ, nơi mưa đang vẽ những đường loằng ngoằng trên kính. Góc mặt anh trông khác trong ánh sáng chiều mưa, mềm hơn cái vẻ điềm tĩnh thường ngày mà Hân hay tự nhắc mình là "giả tạo" mỗi khi vô tình nhìn qua.
Ký ức.
Hân nghĩ đến vết trầy cũ ở góc tường phía vườn nhà cô — từ cái lần Khoa trèo qua khi còn mười tuổi, trượt chân, ngã xuống và khóc thét, còn cô thì đứng bên này tường vừa hoảng vừa muốn cười vì rõ ràng thằng đó đáng đời lắm. Mẹ chạy ra, bố chạy ra, cả xóm ngó vào, và cuối cùng Khoa không bị gì ngoài cái xước nhỏ ở khuỷu tay. Cô nhớ đã cảm thấy một thứ gì đó kỳ lạ lúc đó — nhẹ nhõm, hay thứ gì gần với nhẹ nhõm.
Nghĩ lại bây giờ mới thấy kỳ.
"Ký ức gì?" Bà Lan hỏi, giọng không hẳn là phản đối mà là thực sự tò mò.
Khoa quay lại, và thoáng nhìn qua Hân theo cách mà cô không biết phải phân loại là gì: "Thì cái tường đó đã ở đó từ trước khi con sinh ra. Phá đi thay thứ khác vào, nhà sẽ trông lạ lẫm."
"Thứ mới không có nghĩa là xấu."
"Không, nhưng thứ cũ không có nghĩa là phải phá."
Bà Lan và mẹ Hân trao nhau một cái nhìn — loại nhìn của hai người lớn đang ngầm đồng ý rằng con cái của họ hơi kỳ cục nhưng cũng không sao, rồi sẽ thuyết phục được.
"Thôi để bà với mẹ bàn thêm," mẹ Hân nói, giọng dứt khoát kiểu "cuộc họp vẫn tiếp tục bất kể ý kiến cấp dưới", "hai đứa nếu không có ý kiến gì hay hơn thì ra ngoài đi, mưa to vừa ngớt rồi."
Đó là cách nói khéo léo để đuổi ra ngoài.
Hiên nhà nhìn ra vườn nhỏ, đủ chỗ cho hai người đứng mà không chạm vai. Mưa đã nhẹ hơn, chỉ còn rây bụi lất phất, đủ để không khí mang mùi ẩm và mùi lá chuối xanh từ bụi chuối góc vườn. Đâu đó có mùi khói bếp thoang thoảng — nhà nào đó đang nấu cơm chiều sớm.
Hân khoanh tay đứng nhìn ra vườn. Khoa đứng cách cô khoảng một sải tay, tựa vai vào cột hiên, cũng nhìn ra theo hướng đó.
Bức tường gạch cũ ở cuối vườn đứng im lìm dưới mưa, rêu xanh đậm ở những chỗ bị ẩm, màu gạch cũ đỏ sậm trông như một thứ gì đó không thuộc về thời hiện đại. Trên đỉnh tường còn có mảnh chai vỡ ngày xưa ai cắm vào — giờ cũng đã mòn nhẵn, không còn sắc nữa.
"Ký ức gì?" Hân hỏi, không nhìn sang.
Khoa không trả lời ngay. Một chiếc lá xà cừ to bay xuống từ cây nhà bên cạnh, đáp xuống mặt sân ướt không tiếng động.
"Anh ngã ở đó," anh nói, "lúc mười tuổi."
Hân hơi giật mình vì đó đúng là thứ cô vừa nghĩ đến. "Anh còn nhớ chuyện đó à?"
"Em không nhớ?"
Cô không trả lời, điều đó tự nó đã là câu trả lời.
"Em đứng bên này cười," Khoa nói, giọng không có vẻ buộc tội — chỉ là trần thuật.
"Con không cười." Hân phản xạ.
"Con không cười to. Nhưng anh nhìn thấy."
Hân quay sang nhìn anh, tự dưng thấy bực dọc theo kiểu không rõ nguyên nhân: "Anh đang trèo tường nhà người ta, bị ngã là đáng đời."
"Anh biết." Khoa đáp, bình thản đến mức không thể bắt bẻ được. "Nhưng anh vẫn nhớ em đứng đó."
Hân nhìn anh một giây, rồi quay đầu đi.
Ngoài vườn, mưa thôi rây. Không khí sau mưa trong hơn, mang mùi đất tươi lên mạnh hơn, hòa với mùi hoa ngâu nhà bên nở muộn. Hân nghe thấy tiếng hai bà mẹ vẫn đang bàn luận sôi nổi trong nhà — tiếng bà Lan nói "hàng rào hoa tím thì hợp không nhỉ", tiếng mẹ Hân đáp "hoa tím thì phải trồng thêm tường vi…"
"Chúng ta cần một kế hoạch," Hân nói, giọng khẽ.
Khoa quay sang nhìn cô, một góc miệng nhích lên rất nhẹ — không phải nụ cười thật sự, nhưng là thứ gì đó gần với nó: "Chúng ta?"
Hân nhận ra mình vừa nói "chúng ta" và cảm thấy tai nóng lên một chút. "Ý em là — nếu không muốn bức tường bị phá thì phải có lý do thuyết phục hơn là 'nó có ký ức'."
"Lý do của em là gì?"
"Em không muốn… nhìn sang nhà anh nhiều hơn." Hân nói thật, rồi ngay lập tức nhận ra câu đó nghe không ổn theo nhiều nghĩa. "Ý em là, riêng tư. Hai nhà cần ranh giới rõ ràng."
Khoa nhìn cô một lúc theo cách khiến Hân có cảm giác anh đang đọc được thứ gì đó mà cô không muốn để lộ.
"Được," anh nói, "vậy thì chúng ta cần một kế hoạch."
Lần này anh dùng "chúng ta" và không có vẻ gì là vô tình. Hân không bình luận về điều đó.
Bên trong nhà, tiếng hai bà mẹ vẫn rôm rả. Tiếng bà Lan cười khúc khích với thứ gì đó mẹ Hân vừa nói, tiếng chén trà đặt xuống mặt bàn kính, tiếng giấy sột soạt — chắc là đang vẽ lại sơ đồ.
Nắng chiều bắt đầu len qua đám mây mưa, phủ lên mặt sân ướt một lớp vàng nhạt. Bức tường cuối vườn chuyển màu trong ánh sáng đó — không còn u ám như lúc mưa to, mà trông cũ kỹ theo kiểu đã-ở-đây-rất-lâu-và-biết-nhiều-thứ.
Hân nhìn bức tường một lúc. Rồi nhìn sang Khoa.
Anh cũng đang nhìn bức tường, với vẻ mặt của người đang nghĩ điều gì đó thật sự — không phải kiểu bình thản giả tạo mà Hân hay quy cho anh, mà là thứ gì đó trầm và thật hơn.
"Anh thực sự nhớ chuyện ngã tường hồi đó?" Cô hỏi lại, nhỏ hơn lần trước.
Khoa không quay sang, mắt vẫn nhìn ra vườn: "Anh nhớ nhiều thứ hơn em nghĩ."
Mưa đã tạnh hẳn. Trong bếp nhà ai đó, nồi canh bắt đầu sôi, mùi cà chua chín và hành phi thoảng ra qua ngõ hẹp giữa hai nhà.
Hân không nói gì thêm. Khoa cũng không.
Nhưng họ đứng đó thêm một lúc nữa, cùng nhìn về phía bức tường cũ — lần đầu tiên trong hai mươi mấy năm, đứng cùng một phía.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →