🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hân thức dậy lúc năm giờ rưỡi sáng — không phải vì đồng hồ báo, không phải vì tiếng chim sáo của nhà ông Năm đầu ngõ, mà vì cơ thể cô đã quen với cái nếp đó từ hồi còn đi làm ca sáng tại bệnh viện. Nghỉ việc được ba tháng rồi, nhưng đồng hồ sinh học không chịu nghỉ theo.

Cô nằm nhìn trần nhà thêm mười phút. Ánh sáng ngoài cửa sổ còn là màu xanh lơ của bình minh chưa chịu đến. Tiếng xe ba gác của ông Tám chở rau đi chợ sớm lọc cọc ngoài ngõ hẻm. Mùi khói bếp than từ đâu đó bay vào — không phải của nhà mình, không phải của nhà Khoa, có lẽ từ mấy nhà cuối hẻm vẫn còn dùng bếp cũ.

Hân ngồi dậy, bước xuống bếp trong đôi dép lê mòn gót.

Bếp nhà cô nhỏ. Cái bếp ga hai lò kê sát tường, bên cạnh là chiếc tủ gỗ mà mẹ đã dùng từ trước khi cô ra đời. Cửa sổ bếp mở ra khoảng sân chung — đúng hơn là mở ra bức tường ngăn giữa hai nhà. Bức tường đó cao chừng hai mét, xây bằng gạch nung đỏ đã loang lổ rêu xanh theo năm tháng, phía trên có cắm mảnh chai vỡ nhưng đã cùn hết cả từ lâu.

Hân lấy hộp cà phê Moka từ ngăn kéo. Cô không uống cà phê phin — mất thời gian, mà sáng sớm cô cần tỉnh táo ngay, không có kiên nhẫn để ngồi nhìn từng giọt nước chảy xuống. Cô pha kiểu hòa tan, loại ba trong một mà mẹ hay mua ở chợ, đổ bột vào ly thủy tinh dày rồi châm nước sôi từ phích.

Mùi cà phê pha sẵn bốc lên — quen thuộc, bình thường, không có gì đặc biệt.

Rồi có một làn gió nhẹ từ phía bên kia bức tường thổi vào.

Và cô khựng lại.

Mùi đó không giống gì cô từng ngửi trong bếp nhà mình.

Không phải mùi cà phê hòa tan ngọt ngọt của túi ba trong một. Không phải mùi cà phê bột pha phin thông thường. Đây là mùi của hạt rang vừa được xay — mùi đặc, mùi sâu, mùi có lớp lang như một cái gì đó được phơi dưới nắng rất lâu rồi mới đem vào bóng tối. Có chút đắng, có chút khói, có một tầng nào đó phía sau mà cô không biết gọi là gì.

Hân đứng yên.

Tay cầm ly cà phê của mình, hơi nước bốc lên ấm mặt, nhưng cô không uống. Cô nhìn bức tường.

Bên kia bức tường đó là bếp của nhà Khoa.

Cô biết layout nhà họ như lòng bàn tay — không phải vì từng vào, mà vì hai nhà xây cùng một kiểu, cùng một thời điểm, bố cục gương nhau qua bức tường chung. Nhà Khoa thì bếp cũng nằm sát tường ngăn, cũng có cửa sổ nhìn ra khoảng sân hẻo lánh đó.

Khoa đang pha cà phê.

Hân nhìn đồng hồ trên tường bếp: năm giờ bốn mươi lăm phút.

Cái thằng đó vẫn còn quen giờ Australia hay sao mà dậy sớm vậy.

Ý nghĩ đó hiện ra trong đầu cô rồi biến mất, thay vào đó là một câu hỏi lẩn vẩn hơn: hắn đang rang hay chỉ xay? Mùi rang thì khác, mùi xay thì khác — cô không biết phân biệt rõ nhưng cái mùi đang bay sang đây có vẻ tươi lắm, như vừa xử lý xong.

Bên kia tường, có tiếng lách cách nhỏ. Tiếng kim loại chạm kim loại. Có lẽ là cái gì đó bằng thép không rỉ — kiểu bình pha cà phê loại cao cấp, cái mà cô thấy trong mấy quán cà phê specialty ở đường Pasteur.

Hân nhấp một ngụm cà phê của mình.

Ngọt. Nhạt. Nhạt hơn so với cái mùi đang bay vào bếp nhà cô từ phía bên kia.

"Hân."

Cô giật mình đến nỗi suýt đánh rơi ly.

Giọng Khoa — vẫn còn trầm buồn ngủ, có âm sắc của người vừa tỉnh giấc chưa lâu. Nhưng rõ ràng. Ngay sát bức tường.

Cô không trả lời ngay.

"Tao biết mày đứng đó," giọng anh lại vang lên, không to hơn, không nhỏ hơn, như nói chuyện bình thường với người đứng cạnh mình. "Tao nghe tiếng dép."

Hân nhìn xuống đôi dép lê đang đi. Cô nhớ ra sàn gạch bếp nhà mình có một chỗ lõm xuống tí xíu, mỗi lần bước qua đó là dép kêu lạch một tiếng nhỏ.

Đồ thính tai.

"Thì sao," cô nói. Không phải câu hỏi, không hẳn là câu trả lời.

Bên kia tường im lặng một giây. Rồi: "Cà phê của mày là ba trong một hả?"

Cô chau mày, dù biết hắn không nhìn thấy mình. "Mày ngửi được hả?"

"Mùi nó khác. Ngọt hơn."

Không biết sao câu đó lại khiến cô muốn đổ ly cà phê đang cầm vào bồn rửa.

"Cà phê của mày là gì vậy," cô hỏi trước khi kịp suy nghĩ.

"Ethiopia Yirgacheffe." Anh dừng lại. "Rang light roast. Tao xay ngay lúc pha."

Hân không biết Ethiopia Yirgacheffe là gì. Nghe như tên một loài khủng long.

"Mang từ Úc về hả."

"Ừ. Mang hơi nhiều, chắc đủ uống ba tháng."

Ba tháng. Hân không hỏi thêm câu đó có nghĩa gì — liệu hắn có kế hoạch ở lại, hay đó chỉ là cách nói chuyện bâng quơ của người chưa quen với việc đang đứng bên này bức tường pha cà phê vào lúc bình minh chưa kịp lên.

"Mày muốn thử không?"

Cô mở miệng. Đóng lại.

Câu hỏi đơn giản quá đến mức cô không biết phải phản ứng sao. Không phải vì đề nghị có gì phức tạp — pha thêm một ly cà phê, trèo qua tường hay mở cửa đưa sang, chuyện nhỏ. Mà vì đây là lần đầu tiên trong mười năm Khoa hỏi cô một câu mà không có mẹ của ai đó đứng làm cầu nối ở giữa.

Không phải "mẹ mày nói với mẹ tao là mày cần cái này."

Không phải "bác Lan nhờ tao chuyển cái này cho mày."

Không phải tiếng cằn nhằn qua bức tường vào mấy năm trước, hồi hai đứa còn bực nhau vì đủ thứ chuyện trẻ con đã biến thành thói quen.

Đây là Khoa hỏi Hân. Trực tiếp. Về cà phê.

"Thôi," cô nói.

Sáu giờ sáng. Ánh sáng ngoài cửa sổ đã chuyển từ xanh lơ sang hồng nhạt. Tiếng xe máy bắt đầu nhiều hơn ngoài đường lớn. Nhà ông Năm đầu ngõ có tiếng chổi quét sân — bà Năm dậy sớm nhất hẻm, không bao giờ thay đổi.

Hân vẫn đứng đó.

Ly cà phê ba trong một trong tay đã nguội hẳn.

Bên kia tường, cô nghe tiếng nước chảy nhỏ — Khoa đang rửa bình hay đổ nước vào gì đó, cô không xác định được. Rồi tiếng ghế gỗ kéo ra. Hẳn là hắn đã ngồi xuống bàn bếp.

Cô nghĩ hắn sẽ không nói thêm gì nữa.

Nhưng sau một lúc, giọng anh vang lên, nhẹ hơn lần trước, như nói với mình hơn là nói với cô:

"Mùi cà phê rang thật ra phải ngửi trước khi pha. Sau khi pha thì mất đi một nửa rồi."

Hân không biết mình phải trả lời gì với câu đó.

Cô nhìn ly cà phê trong tay. Nhìn làn hơi đã gần như không còn bốc lên nữa.

"Ừ," cô nói. Chỉ vậy thôi.

Cô đứng thêm mười phút sau đó mà không hiểu tại sao.

Không phải vì bức tường có gì để nhìn. Không phải vì cô chờ Khoa nói thêm — hắn không nói gì nữa thật, chỉ có tiếng cà phê được rót vào ly, tiếng chén đặt xuống bàn, tiếng trang giấy lật qua lật lại như đang đọc gì đó.

Chỉ là cô chưa muốn bước vào trong.

Mùi cà phê từ phía bên kia bức tường vẫn còn đó — nhạt dần theo từng phút, nhưng không mất hẳn. Cô đứng trong cái mùi đó mà nghĩ không ra điều gì cụ thể, chỉ là cơ thể không muốn di chuyển.

Bên ngoài, mặt trời đã ló lên đủ để ánh sáng vàng đổ dài qua ô cửa sổ, chiếu lên mảng tường gạch cũ phía trước mặt cô. Rêu xanh trên tường đó bỗng trông khác hẳn trong nắng sớm — không còn là dấu tích của cái gì mục nát mà trông như một thứ đang sống.

Lúc cô cuối cùng bước vào phòng trong, ly cà phê đã lạnh hoàn toàn.

Cô đổ nó đi mà không uống hết.

Và cả buổi sáng hôm đó, mỗi lần ngồi trước màn hình máy tính, cô cứ nghĩ đến câu anh nói — mùi cà phê rang thật ra phải ngửi trước khi pha, sau khi pha thì mất đi một nửa rồi — mà không hiểu tại sao câu đó lại cứ quanh quẩn mãi không chịu đi.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →