🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mùi trà lài thoang thoảng từ phòng khách bay ra, len lỏi qua khe cửa phòng ngủ nơi Hân đang ngồi gấp quần áo. Cô nhận ra mùi đó không phải của nhà mình — mẹ cô chỉ uống trà ô long, còn thứ hoa trắng ngọt ngào này là trà nhà họ Nguyễn bên kia tường.

Tức là họ đã sang.

Hân đặt chiếc áo xuống, lắng nghe. Tiếng guốc dép mẹ Khoa lạch cạch trên nền gạch bông — người đàn bà ấy vẫn mang guốc gỗ cả khi đi chơi nhà hàng xóm, mười năm không đổi. Tiếng mẹ cô cười khúc khích, cái kiểu cười che miệng mà chỉ có khách quý mới được thấy. Và rồi — tiếng giọng trầm.

"Bác cho con gửi lời hỏi thăm chú."

Cô ngồi im. Tim đập khẽ hơn bình thường, hoặc có lẽ là nhanh hơn, cô không chắc.

Mười năm. Giọng của một người có thể thay đổi đến thế trong mười năm.

Tiếng mẹ cô vang lên ngay sau đó, cái giọng người lớn dùng khi muốn triệu hồi con cái mà không muốn nghe chối từ: "Hân ơi, xuống uống trà với các bác đi con."

Hân nhìn đống quần áo chưa gấp xong. Nhìn cửa phòng. Nhìn lại đống quần áo.

Rồi cô đứng dậy, vuốt thẳng chiếc áo thun trắng đang mặc, và đi xuống.

Phòng khách của nhà họ Trần buổi chiều muộn có một thứ ánh sáng kỳ lạ. Nắng xiên qua khung cửa sổ hướng tây, rơi vào giữa bàn trà, làm nước trong ấm sứ xanh trắng ánh lên màu hổ phách. Hai bà mẹ ngồi đối diện nhau, tay cầm chén, môi mỉm cười kiểu xã giao nhưng mắt sáng lên thật sự — họ vốn thân nhau từ trước khi có con cái.

Khoa đứng gần cửa sổ, tay đút túi quần, nhìn ra sân.

Anh quay lại khi nghe tiếng bước chân trên cầu thang.

Hân dừng ở bậc cuối. Họ nhìn nhau trong khoảng hai giây — đủ lâu để nhận ra nhau, đủ ngắn để không ai phải thừa nhận điều đó trước.

"Hân." Mẹ cô vẫy tay. "Lại chào bác Lan với anh Khoa đi."

"Con chào bác." Cô bước vào phòng, giọng đều. "Chào anh Khoa."

Anh gật đầu. Khóe miệng nhích lên chừng vài milimet — đủ để được gọi là nụ cười, không đủ để là thân thiện.

"Lâu quá không gặp."

"Ừ." Hân ngồi xuống ghế bên mẹ, rót trà cho mình. "Anh về hồi nào?"

"Tuần trước."

"Du học ở đâu vậy?" Câu hỏi của cô mang âm lượng vừa phải — đủ để không bị mẹ nhìn, không đủ để bị xem là quan tâm.

"Nhật. Osaka." Anh kéo ghế ngồi xuống phía đối diện, cách cô một cái bàn trà và khoảng không khí nặng như bê tông. "Mà Hân học ở đâu rồi?"

"Kiến trúc. Năm ba."

"À." Anh gật đầu lần nữa, lần này có vẻ thật hơn. "Hợp với Hân."

Cô ngẩng lên. "Sao anh biết?"

Anh nhìn cô một lúc, ánh mắt thoáng chút gì đó mà cô không đọc được. "Hồi nhỏ hay vẽ bản đồ trên tường lắm."

Im lặng ngắn. Hai bà mẹ vẫn đang chuyện trò về giá rau muống hôm qua tăng vọt và cái tiệm phở đầu hẻm vừa đổi chủ, hoàn toàn không chú ý đến hai người trẻ.

"Đó là bản đồ chiến lược," Hân nói, giọng phẳng. "Khoanh vùng lãnh thổ."

"Ừ." Giờ thì anh cười thật, nhanh và không muốn, như thể vô tình. "Tôi nhớ. Lãnh thổ bên này tường là của mày, bên kia là của tao."

Cô không trả lời. Thay vào đó cô cầm chén trà lên, nhìn xuống mặt nước.

Bức tường chung của hai nhà nằm bên hông phải ngôi nhà họ Trần và bên hông trái nhà họ Nguyễn, cao hai mét rưỡi, trát vôi màu vàng nhạt đã bong tróc theo từng mùa mưa. Hồi nhỏ, Hân và Khoa mỗi người đứng một bên, cả hai đều chưa đủ cao để nhìn qua — họ chỉ biết nhau tồn tại qua âm thanh. Tiếng bóng đá đập vào tường. Tiếng xe đạp bánh hơi xẹp kẽo kẹt. Tiếng khóc một lần, của Hân, khi cái chậu hoa hồng bà ngoại để lại bị vỡ tan vì quả bóng bay qua.

Bây giờ Hân cao đủ để nhìn qua nếu kiễng chân. Nhưng cô không làm vậy đã lâu.

"Bức tường hồi này có sao không?" Khoa hỏi, đột ngột.

Cô nhìn lên. "Hỏi gì vậy?"

"Tường hai nhà." Anh nghiêng đầu về phía cửa sổ nhìn ra hông nhà. "Mưa năm ngoái lớn, bên nhà tôi một đoạn tường bị nứt. Không biết bên này có bị không."

"Không." Cô nhớ ra rồi — mẹ có nhắc đến chuyện vá tường hồi tháng ba. "Mình đã trát lại rồi."

Anh gật đầu. Rồi: "Mấy cái vết xước còn không?"

Câu hỏi rơi xuống nhẹ như không, nhưng Hân cảm thấy nó chạm vào một chỗ nào đó trong lồng ngực.

"Anh còn nhớ chuyện đó."

"Thì nhớ." Anh nhún vai, nhưng không nhìn đi chỗ khác. "Mày cào tường mỗi ngày trong ba tuần. Tao nghe tiếng từ bên kia."

"Đó là vì anh làm vỡ chậu hoa của bà con." Giọng cô bình tĩnh. Quá bình tĩnh, cô nhận ra.

"Tôi biết." Anh dừng lại. "Xin lỗi. Hồi đó không nói được vì sĩ diện trẻ con."

Cô không mong cái câu đó. Không mong nó vào buổi chiều này, trong phòng khách có mùi trà lài và tiếng hai bà mẹ bàn về giá rau.

"Chín năm," cô nói. "Anh xin lỗi chín năm sau."

"Mười." Anh đếm lại. "Chậu bị vỡ hồi tụi mình lớp ba. Bây giờ tao — anh — hai mươi mốt tuổi rồi."

"Mày với tao được rồi." Cô nói trước khi kịp suy nghĩ. "Không cần khách sáo."

Anh nhìn cô một giây. Rồi khóe miệng lại nhích lên, lần này là thật. "Ừ. Thì mày."

Nắng đã bắt đầu nhạt khi hai bà mẹ đứng dậy dắt nhau ra sau xem vườn rau — mẹ Lan nghe nói mẹ Hân trồng được cà chua cherry trong chậu và muốn học cách. Phòng khách đột nhiên rộng hơn và yên tĩnh hơn.

Khoa đứng dậy, đi về phía cửa sổ hông nhà. Hân không biết vì sao mình cũng đứng dậy theo.

Họ đứng nhìn ra khoảnh sân hẹp giữa hai ngôi nhà. Bức tường vôi vàng phơi mình trong ánh tà dương, những chỗ vôi bong để lộ lớp gạch đỏ bên trong như những vết thương nhỏ lành rồi.

"Đây này." Hân không biết tại sao mình lại nói. Cô chỉ tay vào đoạn tường bên dưới, nơi một bàn tay nhỏ đã cào đi cào lại ngày này qua ngày khác, để lại những vệt ngang dọc nông và vô hướng như giận dữ của một đứa trẻ chưa biết cách khóc đúng chỗ. "Vẫn còn."

Khoa nghiêng người nhìn theo. Vết xước của Hân nằm ở độ cao tầm thắt lưng người lớn, phía bên này tường.

"Bên kia vẫn còn chữ K không?" Cô hỏi.

"Không biết." Anh nhìn sang phía bức tường nhà anh. "Phải sang bên đó mới thấy."

"Anh khắc chữ K để làm gì hồi đó?"

"Đánh dấu lãnh thổ." Anh nhìn cô, trong mắt có gì đó vừa như trêu vừa thật. "Mày vừa nói bản đồ của mày là khoanh vùng lãnh thổ mà."

"Của tao là bản đồ. Của anh là낙서 — à, graffiti."

Anh bật cười nhỏ. "Mày học tiếng Nhật hồi nào vậy?"

"Không học. Nghe ké." Cô không giải thích thêm. Phía ngoài, tiếng mẹ cô trầm trồ về mấy cây cà chua, tiếng mẹ Lan hỏi về loại phân bón.

"Hân." Giọng anh xuống thấp hơn, không phải thầm thì mà là kiểu nói chuyện thật.

Cô nhìn anh.

"Mày có ghét tao không? Thật sự."

Câu hỏi thẳng đến mức cô không kịp chuẩn bị mặt lạnh lùng. "Tại sao anh hỏi vậy?"

"Vì tao về đây sống. Nhà cạnh nhà. Nếu mày còn thù thì tao cần biết trước."

Cô nhìn ra bức tường. Những vết xước cũ. Chín năm — mười năm — của những quả bóng bay qua, những tiếng ồn không muốn, những lần chạm mặt bất đắc dĩ ở đầu hẻm rồi cả hai đều nhìn đi chỗ khác.

"Không ghét." Cô nói. "Chỉ là chưa quen mày không còn là kẻ thù nữa."

Anh ngồi xuống bậc cửa sổ, nhìn lên cô từ dưới. Cái nhìn đó có gì đó khiến cô muốn bước lùi.

"Thì quen dần đi."

"Dễ nói."

"Tao nghiêm túc." Anh gõ gõ tay lên bậu cửa. "Tường vẫn còn đó. Vết xước vẫn còn đó. Nhưng mình lớn rồi, không cần tiếp tục vì lý do không còn tồn tại nữa."

Hân nhìn anh một lúc. Rồi cô ngồi xuống cạnh — không gần, vẫn còn một khoảng cách đủ để không ai phải chú ý — và nhìn ra khoảnh sân hẹp, nơi chiều đang đổ bóng dài qua mái tôn sang bức tường chung.

Họ không nói thêm gì. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi xuống cầu thang, Hân không còn giữ vai trại lạnh lùng cũng không thấy cần phải giữ.

Bên ngoài, tiếng mẹ cô vọng vào: "Hân ơi, lấy giúp mẹ cái kéo trong ngăn kéo bếp với."

Cô đứng dậy. Đi được mấy bước thì nghe tiếng anh sau lưng, nhỏ đến mức có thể là cô nghe nhầm:

"Cảm ơn."

Hân không quay lại. Nhưng bước chân cô chậm hơn một nhịp trước khi bước vào bếp —

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →