Cái vòi nước nhỏ giọt theo nhịp đều đặn, rơi xuống chậu hoa nhài trắng mà mẹ Hân trồng từ mấy năm trước. Hân xoay cổ tay theo thói quen, để nước chảy vòng quanh gốc cây rồi thấm xuống đất đen ẩm ướt, tỏa ra cái mùi thơm nhẹ của đất vườn sau cơn mưa chiều.
Trời Sài Gòn tháng Sáu, bốn giờ chiều vẫn còn hừng hực. Nắng đổ xiên qua mái tôn hàng xóm, vẽ những vệt vàng nhạt nằm vắt ngang bờ tường gạch cao ngang vai phân cách hai mảnh sân. Hân mặc cái áo thun cũ bạc màu, tóc búi lỏng bằng chiếc kẹp nhựa mua hồi đại học, một sợi tóc con xổ ra vướng trước mán mặt mà cô không buồn gạt. Mùi nhài thoảng lên, trộn lẫn với mùi khói xe từ con hẻm bên ngoài và mùi canh chua ai đó đang nấu ở tầng dưới.
Cuộc sống của Hân yên tĩnh theo kiểu đó. Bốn giờ chiều, tưới cây. Năm giờ, xuống bếp phụ mẹ. Tối, ngồi làm việc trên laptop đến mười một giờ. Lặp lại. Không có gì bất ngờ, không có gì làm tim đập loạn.
Cho đến khi cái cổng sắt nhà bên mở ra với tiếng kẽo kẹt quen thuộc từ ngàn đời.
Hân ngừng tay.
Tiếng cổng nhà họ Nguyễn — cô nhận ra ngay, cái âm thanh khô và cao hơn tiếng cổng nhà mình một chút, gần như in vào ký ức từ hồi còn học mẫu giáo. Nhưng bình thường thì bác Nguyễn đi làm về khoảng sáu rưỡi, còn thím Nguyễn và đứa con gái út đi học đến gần tối. Bốn giờ chiều không ai về cả.
Không phải bình thường.
Hân đặt vòi nước xuống, nhìn sang.
Người đứng trong sân nhà Nguyễn là một người đàn ông Hân không nhận ra — cho đến khi nhận ra.
Cao hơn Hân nhớ. Vai rộng hơn. Tóc dài chấm gáy theo kiểu búi nhỏ lỏng lẻo phía sau, lờm xờm như vừa tháo ra khỏi dây buộc tóc mà chưa kịp chải. Mặc áo thun trắng đơn giản và quần kaki nâu nhạt, tay xách túi du lịch to và vác ba lô trên một bên vai. Người ấy dừng giữa sân, ngước nhìn căn nhà hai tầng sơn vàng đã bong tróc nhiều chỗ, ánh mắt chạy chậm từ cái bồn nước trên mái xuống tấm rèm cũ trước cửa sổ tầng một — cái nhìn của người trở về sau rất nhiều năm, nhẩm đếm những thứ thay đổi và những thứ không thay đổi.
Khoa.
Nguyễn Minh Khoa.
Hân không nói được gì. Không nghĩ được gì. Chỉ đứng im, tay giữ chặt cái vòi nước chưa tắt, nước vẫn nhỏ giọt xuống chậu đất nhưng Hân không còn hướng nó vào gốc nhài nữa — nước rơi xuống nền gạch, chảy thành vệt dài về phía ống thoát.
Mười năm.
Mười năm trôi qua và người ta trở về với mái tóc dài và dáng vai của một người lớn thật sự, không phải thằng con trai mười tám tuổi gầy nhẳng đứng trước cổng nhà với cái vali đen chờ taxi ra sân bay buổi sáng sớm. Hồi đó Hân không ra tiễn. Hồi đó Hân cũng không vào nhà để nhìn. Chỉ ngồi trong phòng nghe tiếng xe lăn bánh ra hẻm và nghĩ: cuối cùng thì nó cũng đi rồi, yên thân.
Bây giờ Hân muốn trốn vào trong nhưng chân không chịu nhúc nhích.
Khoa quay đầu.
Hai người nhìn nhau qua bờ tường gạch cao ngang vai, cách nhau chừng ba mét, dưới ánh nắng chiều đang ngả vàng.
Một giây. Hai giây.
"Ủa." Khoa nói, giọng thấp hơn Hân nhớ. "Hân."
Không phải câu hỏi. Là câu xác nhận. Như thể sau mười năm, sau tất cả, anh ta vẫn nhận ra cô ngay lập tức.
"Về rồi à." Hân nghe giọng mình cất lên — bình thản đến mức cô cũng tự kinh ngạc. Như thể đây là chuyện bình thường. Như thể mười năm không phải là mười năm.
Khoa nhìn cô thêm một lúc rồi gật đầu. "Về rồi."
Hân xoay người vào nhà.
Cô ngồi xuống bàn làm việc, mở laptop ra nhưng nhìn mãi không thấy chữ. Bên ngoài, tiếng cổng nhà Nguyễn lại mở rồi đóng — chắc thím Nguyễn về, tiếng phụ nữ nói chuyện rôm rả vọng qua tường mỏng, rồi tiếng cười. Thím vui lắm, chắc vậy. Con trai về sau mười năm, ai mà không vui.
Hân mở tab làm việc, gõ được ba chữ rồi dừng lại.
Chậu hoa bị đá vỡ.
Cô không chủ ý nghĩ đến chuyện đó. Nhưng hình ảnh cứ hiện ra — cái chậu sứ xanh mà bà ngoại Hân tặng trước khi mất, trồng cây vạn niên thanh, vỡ làm ba mảnh trên nền sân sau khi thằng Khoa đá quả bóng bay qua tường. Hồi đó Hân tám tuổi. Thằng Khoa chín tuổi. Nó leo qua tường nhìn xuống, mặt không có vẻ xin lỗi, chỉ nói "tao không cố ý" rồi leo về. Không xin lỗi. Không đền. Không gì hết.
Bài kiểm tra toán bị chép hồi lớp Bốn — không phải nó chép của Hân, mà nó thuyết phục thằng bạn ngồi cạnh Hân lấy bài của Hân chép cho cả nhóm, rồi cô giáo nghi ngờ Hân mới là người cho chép vì điểm cả nhóm giống nhau đến kỳ lạ. Hân bị gọi lên phòng hiệu phó giải thích, mặt đỏ bừng vì tức và xấu hổ. Thằng Khoa ngồi ngoài hành lang chờ, cái miệng cong lên theo chiều mà Hân giờ không muốn nhớ.
Con mèo vàng tên Bơ của Hân bị nhốt nhầm vào chuồng chim của nhà Nguyễn, mắc kẹt một đêm ở đó, sáng hôm sau Hân tìm khắp xóm mới biết. Thằng Khoa nói không biết tại sao Bơ lại vào, giọng thật thà đến mức Hân không thể buộc tội nó — nhưng cái chuồng chim có chốt cửa từ bên ngoài, không có cách nào mèo tự chui vào rồi cửa tự đóng lại.
Hân gõ ngón tay lên bàn. Một cái. Hai cái. Ba cái.
Hai mươi tám năm sống cạnh nhà Nguyễn, mười tám năm cùng lớn lên với thằng Khoa cho đến khi nó đi Úc. Mười tám năm đó Hân đã tổng kết lại rất nhiều lần, đặt tên cho nó rõ ràng: kẻ thù. Không phải kẻ thù theo nghĩa ghét nhau đến muốn hại nhau, mà theo nghĩa hai đứa trẻ có thể hiểu — đứa kia luôn là nguyên nhân của những chuyện phiền muộn trong cuộc đời mình, và vũ trụ đặt hai đứa cạnh nhau như một thử thách không thể từ chối.
Kẻ thù không đội trời chung.
Nhưng người đứng trong sân nhà Nguyễn lúc nãy, dưới ánh nắng chiều Sài Gòn, tóc búi lỏng và ánh mắt nhẩm đếm những thứ đã thay đổi — người đó trông không còn giống kẻ thù nữa.
Hân đứng dậy, bước ra ban công lần nữa. Vờ như đi lấy cái vòi nước đã bỏ quên.
Sân nhà Nguyễn vắng. Chắc mọi người đã vào nhà. Mùi canh chua từ tầng dưới thơm hơn, chắc mẹ Hân bắt đầu nấu cơm. Một con chim sẻ đậu trên đỉnh bờ tường chung, nhảy hai bước rồi bay đi.
Hân nhìn sang cửa sổ tầng hai nhà Nguyễn — cái phòng mà ngày xưa là phòng của Khoa. Rèm cũ kéo sang một bên, để lộ khung cửa sổ tối. Chưa ai bật đèn.
Cô nhặt vòi nước, tắt khóa nước, đứng thêm một lúc trong nắng chiều.
Mười năm. Người ta thay đổi nhiều lắm trong mười năm. Bản thân Hân cũng khác — không còn là con bé tóc bím hay giận hờn ấm ức, không còn giữ danh sách tội lỗi của thằng nhà bên trong đầu như báu vật. Hay ít nhất, cô nghĩ mình đã bỏ được cái danh sách đó.
Rõ ràng là chưa.
Cái cửa sổ tầng hai bật sáng. Ai đó vừa bước vào phòng và bật đèn.
Hân xoay người vào trong, bước qua ngưỡng cửa ban công.
Tim vẫn đang đập theo nhịp lạ — không phải nhịp của tức giận, không phải của ký ức, mà là cái nhịp cô chưa tìm được tên gọi, nằm đâu đó giữa bất ngờ và điều gì khác mà Hân chưa sẵn sàng nhìn thẳng vào.
Cô đặt vòi nước vào góc tường, bước xuống cầu thang, và nhủ thầm rằng ngày mai mình sẽ tưới cây lúc sáng sớm, trước khi nắng lên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →