🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hân không biết mình đã ngủ thiếp lúc nào.

Chỉ biết rằng khi ý thức kéo cô trở lại, ánh sáng trong phòng đã đổi màu — không còn là ánh đèn vàng ấm của đêm qua nữa, mà là thứ ánh sáng trắng nhạt của buổi sáng sớm len lỏi qua khe cửa sổ chưa kéo rèm. Hân nhấp mắt vài lần. Trần nhà lạ. Góc tường lạ. Cái mùi — mùi gỗ cũ và sách và một thứ gì đó thoảng nhẹ như hoa ngọc lan — cũng lạ.

Rồi cô nhớ ra.

Nhà Khoa.

Hân ngồi bật dậy, tim co lại một nhịp. Cô đang nằm trên chiếc ghế sofa da màu nâu nhạt kê sát cửa sổ, người co lại theo tư thế của ai đó ngã lưng chợp mắt rồi không tỉnh nữa. Có ai đó — Khoa, chắc chắn là Khoa — đã lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người cô. Chiếc chăn màu xám tro, mềm, thoảng mùi vải giặt khô ngoài nắng.

Hân không nhúc nhích ngay. Cô ngồi yên, nghe tiếng thành phố bên ngoài đang thức dậy từ từ — tiếng xe máy lác đác, tiếng chim sẻ gọi nhau trên mái tôn nhà hàng xóm, tiếng ai đó ở tầng dưới đóng cửa sắt cái rầm.

Rồi cô ngửi thấy mùi cà phê.

Không phải mùi cà phê pha sẵn hay hòa tan — mà là mùi cà phê phin, thứ mùi nồng đặc sánh lại của từng giọt nhỏ xuống chậm rãi qua lớp bột rang kỹ. Mùi đó bay từ phía bàn ăn sang.

Hân quay đầu.

Khoa đang ngồi ở đầu bàn, một cuốn sách mở trước mặt, tay phải cầm bút chì gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp gì đó không đều. Anh mặc áo phông trắng và quần jogger xám, tóc chưa chải, trông như người vừa thức dậy được một tiếng. Trước mặt anh là một ly cà phê đã uống gần hết. Và ngay cạnh cái ghế sofa nơi Hân vừa ngủ — trên chiếc bàn nhỏ kê bên cạnh — là một ly cà phê khác, còn đang bốc khói mỏng.

Khoa chưa ngẩng đầu lên.

Hân nhìn ly cà phê đó. Nhìn sợi khói nhỏ uốn lên rồi tan. Nhìn Khoa vẫn đọc sách, ngón tay vẫn gõ nhẹ lên bàn. Như thể không có gì bất thường. Như thể việc cô ngủ lại trên ghế sofa nhà anh và sáng ra đã có cà phê chờ sẵn là điều hoàn toàn bình thường.

Khung cảnh bình thường đó khiến Hân đột nhiên không biết phải làm gì.

"Dậy rồi à."

Khoa vẫn không ngẩng đầu. Giọng anh thấp, bình thản như đang nhận xét thời tiết.

"Ừ." Hân nghe tiếng mình đáp, hơi khàn vì mới ngủ dậy.

"Cà phê đó của mày."

Hân cầm ly lên. Sứ mỏng, ấm trong lòng bàn tay. Cô uống một ngụm nhỏ — đắng vừa phải, không đường, đúng như cách cô uống mà Khoa không thể biết, trừ khi anh nhớ từ hồi còn nhỏ hay từ những lần vô tình thấy cô pha cà phê qua bức tường chung sân thượng.

Cô không hỏi.

Ngoài cửa sổ, một đám mây trôi qua che bớt nắng sớm. Ánh sáng trong phòng dịu lại một chút, rồi lại sáng lên. Tiếng bút chì của Khoa gõ trên mặt bàn dừng lại — anh lật trang sách.

"Mày cần về trước mấy giờ?" anh hỏi, vẫn không nhìn lên.

Hân liếc điện thoại. Sáu giờ mười bảy phút. Mẹ cô thường dậy lúc sáu rưỡi, đôi khi bảy giờ vào cuối tuần. Hôm nay là Chủ nhật.

"Sáu rưỡi," cô nói. "Trước khi mẹ tao dậy."

Khoa gật đầu, không nói gì thêm.

Hân uống nốt ly cà phê. Đặt ly xuống. Gấp chiếc chăn xám lại ngay ngắn, để lên thành ghế sofa. Tìm dép, xỏ vào. Nhặt điện thoại nhét vào túi áo. Tất cả những động tác đó cô làm chậm hơn mức cần thiết, không hiểu vì sao.

"Cảm ơn," cô nói khi đứng dậy. "Về... tất cả mọi thứ tối qua."

Khoa nhìn lên lần đầu tiên. Ánh mắt anh trong vắt dưới ánh sáng buổi sáng, không đọc được gì.

"Đi cẩn thận," anh nói.

Chỉ vậy thôi.

Hân gật đầu, quay đi, bước ra cửa.

Suốt buổi sáng hôm đó, Hân không làm được gì.

Cô về đến nhà vừa kịp lúc nghe tiếng mẹ lục đục trong bếp. Lên phòng, thay đồ, ngồi xuống bàn học với cuốn sổ mở sẵn nhưng tay không cầm bút. Nhìn ra cửa sổ — phía bên kia bức tường chung là mái nhà Khoa, bình thường như mọi khi, không có dấu hiệu gì của một buổi sáng bất thường vừa xảy ra.

Bình thường. Đó là thứ làm Hân bứt rứt nhất.

Không phải cái ôm, không phải cháo lúc nửa đêm, không phải chuyện cô ngủ thiếp trên ghế sofa nhà anh. Mà là cái cách mọi thứ diễn ra bình thản đến mức như thể đó là điều hiển nhiên. Khoa pha cà phê không đường cho cô, đắp chăn, tiếp tục đọc sách khi cô ngủ — không có màn kịch tính, không có câu nói đặc biệt, không có khoảnh khắc nào có thể đem ra phân tích.

Chỉ có cái bình thường đó. Và cái bình thường đó nặng hơn bất cứ thứ gì.

Hân nhìn điện thoại. Không có tin nhắn nào từ Khoa. Đương nhiên rồi — anh chưa bao giờ là người nhắn tin nhiều. Cô cũng không nhắn. Cả ngày trôi qua trong cái im lặng đó, không khó chịu nhưng cũng không nhẹ nhàng, như thứ gì đó đang chờ.

Buổi trưa cô ăn cơm với mẹ, trả lời vài câu hỏi về học hành, rửa chén xong rồi lên phòng. Buổi chiều cô nằm đọc sách nhưng đọc mãi không qua khỏi trang ba vì mắt cứ trôi ra ngoài cửa sổ.

Tiếng bên kia tường im ắng. Không biết Khoa đang làm gì.

Lúc ba giờ rưỡi chiều, điện thoại Hân rung.

Một tin nhắn. Từ Khoa.

Cháo ngon.

Chỉ hai chữ đó.

Hân nhìn màn hình. Một giây. Hai giây. Cô đặt điện thoại xuống giường, đứng dậy đi lấy nước uống, quay lại ngồi xuống, cầm điện thoại lên lại. Vẫn hai chữ đó. Không có thêm gì.

Cháo ngon.

Không phải lời cảm ơn kiểu bình thường. Không phải hỏi thăm. Không phải mở đầu cho cuộc trò chuyện nào. Chỉ là nhận xét về một nồi cháo nấu lúc nửa đêm, gửi đi vào lúc ba giờ rưỡi chiều hôm sau.

Hân gõ: Tao nấu cháo đâu có—

Xóa đi.

Gõ lại: Mày ổn không

Xóa đi.

Gõ: Tao biết rồi

Xóa đi.

Mười phút trôi qua. Hân nhìn ô nhắn tin trống, ngón tay cái đặt trên bàn phím ảo, không gõ thêm được gì. Bên ngoài cửa sổ, một con mèo vằn đi qua nóc tường chung, dừng lại liếm chân một lúc rồi nhảy xuống phía nhà Khoa. Ánh nắng chiều đã chuyển sang màu cam nhạt, xiên ngang cắt một vệt sáng dài trên sàn phòng Hân.

Cuối cùng cô gõ một chữ.

Ừ.

Gửi đi trước khi kịp nghĩ thêm.

Phòng bên kia tường im lặng. Điện thoại cô im lặng. Tin nhắn đã gửi đi, không thu lại được, một chữ Ừ mà đáng lẽ có thể mang nghĩa là ừ cháo ngon, hoặc ừ tao hiểu, hoặc một thứ gì đó không có tên gọi nằm giữa hai cái nghĩa đó.

Hân đặt điện thoại úp mặt xuống giường.

Nhắm mắt.

Nghe tiếng thành phố buổi chiều — xe cộ bắt đầu đông hơn trên con đường trước nhà, tiếng loa phường từ xa vọng lại nhỏ xíu, tiếng mẹ cô ở dưới bếp đang rán gì đó thơm mùi hành phi.

Và đâu đó bên kia bức tường, cô biết Khoa cũng đang nhìn điện thoại, hoặc đã đặt điện thoại xuống, hoặc đang ngồi đọc sách với cái bình thản không đọc được ý gì của anh.

Một chữ Ừ. Và cả hai đều hiểu đó không chỉ là nói về cháo.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →