🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tiếng ho đầu tiên vọng qua tường lúc mười một giờ mười lăm phút.

Hân đang nằm đọc sách, cuốn tiểu thuyết mở úp lên ngực, đèn đọc sách vàng nhạt hắt bóng lên trần nhà. Cô tưởng mình nghe nhầm — tiếng xe máy ngoài đường, tiếng gió lay cành bưởi sau vườn. Nhưng rồi lại có tiếng ho nữa. Khô, rát, như ai bóp cổ họng từ bên trong.

Cô ngồi dậy.

Bức tường chung giữa hai nhà dày ba mươi centimet, xây từ thời ông nội Khoa còn sống. Qua bao nhiêu năm, cô đã nghe đủ thứ vọng qua đó — tiếng bà Lành la con, tiếng bóng đá tivi, tiếng Khoa và mấy đứa bạn cười ồn ào những đêm hè. Nhưng chưa bao giờ là tiếng ho đơn độc như thế này, vào lúc này, khi nhà bên kia đã tắt đèn từ lâu.

Hân để quyển sách xuống. Nhìn đồng hồ. Mười một giờ hai mươi.

Cô nằm lại, kéo chăn lên đến cổ, nhắm mắt.

Mười một giờ ba mươi lăm. Tiếng ho thứ mười lăm.

Cô bắt đầu đếm mà không biết mình đang đếm. Mười sáu. Mười bảy. Chuỗi ho dài hơn lần này, kết bằng tiếng khục khục như người không thở được. Rồi im. Rồi lại ho.

Hai mươi.

Hân ngồi dậy lần nữa, lần này thật sự.

Cô biết mẹ Khoa đang ở Đà Lạt thăm dì Hai — hôm qua bà Lành có sang dặn mẹ Hân trông nhà giúp. Bố Khoa mất sớm, nhà đó chỉ có hai mẹ con. Mà bây giờ chỉ còn một người, một mình, đang ho giữa đêm.

Hai mươi lăm.

"Thôi được rồi."

Hân lẩm bẩm một mình, giọng nghe giống y mẹ cô — cái giọng của người đã thua cuộc với lương tâm của chính mình. Cô đứng dậy, mò trong bóng tối tìm đôi dép, không bật đèn vì sợ đánh thức mẹ đang ngủ phòng bên.

Cô không leo tường.

Điều đó phải nói rõ, vì suốt thuở nhỏ người ta vẫn kể chuyện Hân và Khoa như hai đứa trẻ trèo tường sang nhà nhau để gây sự. Thật ra chưa bao giờ như vậy. Cái cổng phụ ở góc tường cuối vườn — hai nhà chung một cái khóa sắt gỉ màu nâu đỏ — bao giờ cũng mở. Hai bà mẹ hay sang nhau mượn muối, mượn nước mắm, mượn cái kéo, mượn cả chút buổi chiều để ngồi nhặt rau nói chuyện. Cái cổng đó không có trong ký ức thù địch của hai đứa trẻ vì nó thuộc về thế giới của người lớn — thế giới bình yên hơn, rộng lượng hơn.

Đêm nay Hân bước qua nó lần đầu tiên một mình.

Sân nhà Khoa tối. Cây ổi già che khuất ánh đèn đường, chỉ còn vài vệt sáng lọt qua kẽ lá, vẽ những đốm sáng run rẩy lên gạch. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi lá ổi hăng nhẹ. Hân đứng yên một giây để mắt quen bóng tối, rồi đi về phía cửa sau.

Cửa không khóa.

Bên trong phòng khách, đèn ngủ cắm ổ điện ở góc tường tỏa ánh sáng vàng cam yếu ớt. Khoa nằm co trên ghế sofa, một cái khăn mặt ướt gấp ngang trán, chân vắt lên thành ghế. Anh mặc áo phông cũ, có lẽ không kịp thay khi bắt đầu thấy người không khỏe, hoặc không còn sức để thay. Cái bình nước trên bàn cà phê đã cạn.

Hân đứng ở ngưỡng cửa nhìn anh.

Khoa không ngủ. Mắt anh hé mở — đôi mắt có sốt, đỏ nhẹ ở khóe, nhìn không rõ nét — và anh nhìn thẳng vào cô như thể đã biết cô ở đó từ trước.

"Tao biết mày sẽ sang."

Giọng anh khàn, khô, nhưng bình thản đến mức kỳ lạ. Không ngạc nhiên. Không hỏi tại sao. Như thể đây là điều hiển nhiên nhất trên đời.

Hân đứng im thêm hai giây.

"Nước hết rồi." Cô nói, vì đó là điều duy nhất cô nghĩ ra. Cô bước vào nhà, cầm cái bình lên, đi về phía bếp.

Bếp nhà Khoa giống bếp nhà cô đến kỳ lạ — cùng kiểu tủ trên tủ dưới màu trắng ngà, cùng loại gạch bông hoa lý nhỏ li ti màu xanh nhạt mà mấy cái nhà trong hẻm này đều lát giống nhau từ hồi xây. Khác một chỗ là cái móc treo nia bên cửa sổ và cái lọ cắm đũa bằng tre già bóng lên màu mật. Hân mở tủ lạnh, lấy nước, rồi nhìn thêm vào bên trong — có hộp cháo trắng còn nguyên gói, loại mua ở siêu thị, loại người không muốn nấu mới mua.

Cô nhìn cái hộp đó. Rồi nhìn sang nồi nhỏ trên bếp.

Bà Lành để gạo trong hũ thủy tinh cạnh lò vi sóng. Hân mở ra, lấy một nắm nhỏ, bắt đầu vo gạo.

Cô không hỏi Khoa có muốn ăn không. Không hỏi cần thêm gì. Không giải thích tại sao mình sang. Trong bếp chỉ có tiếng nước chảy, tiếng gạo lạo xạo trong lòng bàn tay, tiếng ngọn lửa xì nhỏ khi cô bật bếp.

Từ ngoài phòng khách vọng vào tiếng Khoa hắng giọng.

"Mày biết nấu cháo không đấy?"

"Tao học nấu ăn trước mày mười năm." Hân không quay lại.

"Mày mới hai mươi tám tuổi, tao hai mươi chín. Mày không thể học trước mười năm."

"Thì mười tám năm. Tao học từ hồi lên mười, mày hỏi bà Lành xem mày học lúc nào."

Im lặng một chút.

"Bà Lành không cho tao đứng bếp vì tao để cháy nồi hồi lớp sáu." Giọng anh có gì đó hơi ngượng, hoặc có thể là sốt làm cô nghe nhầm. "Bà ấy bảo tao không có năng khiếu."

"Bà ấy đúng."

Hân nghe tiếng Khoa cười — tiếng cười ngắn, bị ngắt bởi một cơn ho nhỏ. Cô siết tay vào thành bếp một cái, rất khẽ.

Cô tìm gừng trong ngăn tủ — có một củ nhỏ còn sót, hơi héo nhưng dùng được. Cô đập dập, thả vào nồi cùng chút muối. Mùi gừng bắt đầu tỏa lên, ấm và cay nhẹ, lấn át mùi đêm lạnh của căn nhà vắng người.

Trong lúc chờ cháo chín, Hân tìm được thuốc hạ sốt trong ngăn tủ thuốc sau gương phòng tắm — bà Lành cẩn thận, thuốc sắp theo hàng ngay ngắn, dán nhãn chữ viết tay. Cô lấy một viên, rót ly nước lạnh, mang ra.

Khoa đã ngồi dậy một chút, lưng tựa vào thành sofa. Cái khăn ướt đã tuột xuống vai. Mặt anh đỏ, tóc dính vào trán, nhưng đôi mắt nhìn cô rõ hơn lúc nãy.

Cô đặt ly nước và viên thuốc lên bàn trước mặt anh. Không nói gì.

Anh nhìn viên thuốc, rồi nhìn cô.

"Mày tìm ở đâu ra?"

"Tủ thuốc phòng tắm. Bà Lành dán nhãn sẵn."

Anh cầm viên thuốc lên, uống. Cô đứng nhìn — không hẳn là cô cố ý đứng nhìn, chỉ là chưa biết phải làm gì tiếp theo thì đứng đó là tự nhiên nhất.

"Mày sốt từ lúc nào?" Cô hỏi.

"Chiều. Tưởng qua được." Anh ngả đầu ra sau. "Tao không nhắn cho bà Lành vì bà ấy lo lắng lắm, lại về sớm."

"Ừ." Hân hiểu điều đó. Bà Lành thương con theo kiểu người mẹ một mình nuôi con — thương nhiều đến mức đôi khi thành gánh nặng cho đứa con trai đã lớn.

Cô quay vào bếp kiểm tra cháo.

Cháo sôi liu riu, bốc khói mỏng. Mùi gừng đã ngấm đều. Cô khuấy một vòng, nếm thử, thêm chút muối. Rồi múc ra tô, cẩn thận như thể đang làm việc quan trọng nhất đêm nay — mà thật ra đúng là như vậy.

Cô mang tô cháo ra, đặt lên bàn, kéo thêm chiếc ghế đẩu nhỏ lại ngồi cạnh.

Khoa nhìn tô cháo. Nhìn cô.

"Cảm ơn."

Hai chữ đó anh nói rất khẽ, không phải vì sốt làm giọng yếu, mà như thể anh không quen nói với cô theo kiểu này. Hai mươi mấy năm sống cạnh nhau, cảm ơn và xin lỗi là hai thứ hai đứa chưa bao giờ cần dùng với nhau — thay vào đó là tranh luận, cãi cọ, im lặng dài, và những lần tình cờ giúp nhau không thừa nhận là đang giúp.

Hân nhìn sang chỗ khác.

"Ăn đi khi còn nóng."

Khoa ăn chậm. Cô ngồi yên, không nhìn anh mà nhìn cái cửa sổ bếp phía sau — bên ngoài tối đen, chỉ có một nhánh ổi lay lay. Đồng hồ trên tường chỉ một giờ mười phút.

"Mày không ngủ được à?" Anh hỏi giữa hai muỗng cháo.

"Tao đang đọc sách."

"Lúc một giờ sáng."

"Mất ngủ."

Khoa không hỏi thêm. Anh biết — hoặc anh đoán — hoặc anh cũng không cần biết chính xác. Tiếng ho của anh vọng qua tường, tiếng đếm thầm của cô trong bóng tối, cái cổng phụ quen thuộc mở sẵn từ bao đời — tất cả những thứ đó không cần giải thích.

Anh ăn hết nửa tô thì đặt muỗng xuống, người hơi lả đi.

"Nằm xuống đi." Hân đứng dậy, lấy cái mền gấp ở đầu ghế, trải lên người anh. "Thuốc ngấm rồi ngủ được."

Khoa nằm xuống, kéo mền lên. Cô cầm tô cháo còn lại vào bếp.

Cô rửa tô, tắt bếp, lau sơ mặt bếp. Những việc nhỏ, tay làm mà đầu không nghĩ gì. Hoặc nghĩ quá nhiều thứ nên hóa thành không nghĩ gì.

Lúc cô đi ra, Khoa đã nhắm mắt. Mặt anh bớt đỏ hơn một chút, có thể là thuốc bắt đầu tác dụng, có thể là cháo gừng, có thể là cô đang muốn tin vậy. Cô đứng nhìn anh ngủ — không lâu, chỉ vài giây — đủ để nhận ra rằng anh trông khác hẳn khi ngủ. Không còn cái vẻ lúc nào cũng biết mọi chuyện, cái giọng điềm tĩnh đến mức làm cô muốn cãi. Chỉ là một người đang mệt, đang ngủ, đang cần ai đó ở đây.

Và câu anh nói lúc cô bước vào — tao biết mày sẽ sang — cứ nằm lại trong đầu cô như một hòn đá nhỏ ai đó ném vào mặt hồ yên tĩnh.

Anh biết.

Cô cũng biết — biết rằng mình sẽ sang, từ tiếng ho thứ mười lăm, hai mươi, hai mươi lăm. Biết từ lúc nằm im nhìn lên trần nhà và tự nhủ rằng đây không phải việc của mình. Biết từ khi bước qua cổng phụ và cảm thấy điều gì đó trong ngực nhẹ đi một chút, như người vừa thôi giả vờ.

Hân tắt đèn bếp, để lại đèn ngủ góc tường.

Cô đứng ở cửa, tay đặt lên khung cửa, nhìn anh thêm một lần.

Anh thở đều. Mền đắp ngang ngực. Nhánh ổi ngoài sân vẫn lay lay theo gió đêm.

Cô không về ngay.

Cô kéo chiếc ghế đẩu nhỏ lại, ngồi xuống ở chỗ tối gần cửa, gập gối lên ngực, và quyết định rằng mình sẽ ngồi đây một lúc nữa — cho đến khi chắc chắn anh không ho thêm, cho đến khi thuốc thật sự ngấm, cho đến khi tìm được lý do hợp lý để đứng dậy mà đi.

Ngoài kia, đêm Sài Gòn vẫn còn rất dài.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →