🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chủ nhật hiếm hoi không có ai gọi điện, không có email cần trả lời, không có deadline treo lơ lửng như thanh kiếm Damocles trên đầu.

Hân phát hiện ra điều đó lúc mười một giờ sáng, khi nằm dài trên ghế sofa và nhận ra mình đang nhìn chằm chằm lên trần nhà đã hai mươi phút mà không nghĩ gì cụ thể. Không phải lo lắng. Không phải lên kế hoạch. Chỉ là... nhìn.

Cảm giác lạ đến mức khó chịu.

Cô ngồi dậy, uống ly cà phê nguội, rồi đứng giữa phòng khách mà không biết mình định làm gì. Đó là khi cô nhìn lên lầu và nhớ ra — đống chăn trong tủ chưa được phơi suốt từ mùa đông. Bây giờ là đầu hè, gió Hà Nội hôm nay khô và có nắng, cái thứ nắng vàng ươm buổi chiều mà người ta hay gọi là "nắng thu" dù mới vào hè — cái nắng mà mẹ Hân ngày xưa hay bảo "phơi một lần là sạch cả năm."

Hân vác chăn lên mái.

Mái nhà phố Hà Nội — cái không gian bị lãng quên giữa bầu trời và cuộc sống bên dưới. Nhà Hân là nhà ống ba tầng, mái bằng lát gạch đỏ đã phai màu, có giàn phơi sắt hoen gỉ ở góc và một cái bồn nước xi măng to tướng chiếm mất một phần ba diện tích. Cô leo lên, vác theo đống chăn nặng trịch, người vã mồ hôi trước khi kịp đặt chân ra ngoài.

Gió ập vào mặt.

Hà Nội từ trên cao — không cao lắm, chỉ ba tầng — nhưng đủ để nhìn thấy một dải mái nhà nối nhau chạy dài theo phố, chi chít ăng-ten cũ lẫn chảo thu sóng mới, xen kẽ những cây bàng già cành lá vươn lên ngang tầm mắt. Xa hơn là những khối bê tông trắng của các tòa nhà mới đang mọc lên ở phía tây, nhưng từ đây chúng chỉ là những hình dạng mờ sau lớp haze buổi chiều.

Hân trải chăn lên giàn phơi, phủi tay, rồi đứng nhìn trời.

Lúc đó cô mới nhận ra bên kia bức tường chung — bức tường thấp chưa đầy một mét, cái ranh giới tượng trưng giữa nhà Hân và nhà Khoa — có một người đang nằm đọc sách.

Khoa nằm trên tấm thảm mỏng trải trực tiếp lên mái bê tông, chân gác lên thành bồn nước, một cánh tay gối đầu, tay kia cầm cuốn sách dày giơ lên che một nửa mặt. Anh đang đọc, hoặc giả vờ đọc, vì khi Hân đặt chân lên mái thì anh đã ngẩng đầu nhìn sang.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói gì trong vài giây.

"Mày phơi chăn à," Khoa nói. Không phải câu hỏi.

"Thì phơi." Hân vẫn đứng, không chịu ngồi xuống vì ngồi xuống tức là chấp nhận rằng mình sẽ ở đây một lúc, cạnh anh, chỉ cách bức tường cũ một bước chân.

Khoa nhìn cô một giây rồi quay lại sách. Hân đứng thêm một lúc. Gió thổi, mùi khói đốt rơm rạ từ đâu đó ven ô bay vào — cái mùi Hà Nội mà người ta cứ than phiền mỗi mùa gặt nhưng thực ra đã quen đến mức khi không có thì lại thấy thiếu. Phía dưới, tiếng xe máy, tiếng ai đó gọi con về ăn cơm, tiếng loa phát thanh phường đọc thông báo không ai nghe.

Hân ngồi xuống mái nhà, lưng tựa vào thành bồn nước, mặt quay về phía trời.

Bầu trời Hà Nội buổi chiều hè màu lạ — không hẳn xanh, không hẳn vàng, mà là cái màu của sữa pha loãng với ánh nắng, như có ai đó đổ mật ong vào bầu không khí và để nó loang chậm từ chân trời lên. Đám mây tích vũ đang tụ ở phía đông, trắng ở đỉnh và xám đen ở đáy, kiểu mây mà người Hà Nội cũ biết là chiều nay sẽ có mưa, nhưng chưa phải bây giờ.

Hân không biết mình đã ngồi bao lâu.

"Mày hay lên đây không?" Tiếng Khoa từ bên kia tường.

"Hồi nhỏ hay lên." Hân không quay đầu. "Lớn rồi bận."

Tiếng sách lật trang. Gió. Tiếng chim sẻ bới rác trong máng nước ở đâu đó gần đây.

"Tao cũng vậy," Khoa nói. "Lúc còn ở đây hay trèo lên đây ngồi. Bên đó không có cái này."

"Bên đó" — anh không nói tên thành phố, không cần. Mười năm anh ở bên đó, cái khoảng thời gian mà Hân chỉ biết qua những lần tình cờ nghe bố mẹ anh nhắc đến, qua những tấm ảnh mà mẹ Hân hay được cho xem và tấm tắc "con Khoa nhà bác giỏi ghê."

"Bên đó mái nhà khác à?" Hân hỏi, giọng thản nhiên.

"Mái nghiêng. Không ngồi được." Một tiếng gì đó — có thể là anh cười. "Với cũng không ai làm vậy. Người ta ra vườn, ra công viên. Không ai leo lên mái nhà ngồi."

"Nghe có vẻ văn minh hơn."

"Nghe có vẻ buồn tẻ hơn."

Hân quay đầu sang lần đầu tiên kể từ khi ngồi xuống. Khoa đã gập sách lại, đang nằm nhìn trời giống hệt cô. Bên này bức tường, bên kia bức tường. Cùng một bầu trời.

"Mày có bao giờ muốn rời Hà Nội không?"

Câu hỏi nhẹ như gió, nhưng Hân im lặng lâu hơn mức cần thiết để trả lời một câu hỏi nhẹ.

Có muốn không. Cô đã bao lần đứng ở sân bay Nội Bài tiễn người này người kia, rồi ngồi uống cà phê một mình ở cái quán góc phố quen thuộc và tự hỏi: nếu là mình thì sao? Có cơ hội như họ, có vé máy bay, có học bổng, có lời mời — mình có đi không?

"Có," cô nói. "Đôi khi."

"Đôi khi nào?"

"Khi mệt." Hân ngừng lại. "Không phải mệt vì công việc. Là cái mệt... mày biết không, khi mày đi trên đường mà cảm giác thành phố này đã biết hết về mày rồi. Đường này mày đã đi bao nhiêu lần. Quán này mày đã ăn bao nhiêu bát. Người quen ở đây quá nhiều, kỷ niệm ở đây quá dày. Đôi khi mày chỉ muốn đi đến một chỗ mà không ai biết mày là ai."

Gió thổi. Mùi mưa bắt đầu phảng phất — cái mùi đất khô sắp được ướt, mùi mà người Hà Nội gọi là "mùi mưa sắp xuống," một trong những mùi đặc trưng không thành phố nào khác có được theo cách này.

"Nhưng mày không đi," Khoa nói.

"Không đi."

"Vì sao?"

Hân suy nghĩ thật sự thay vì trả lời theo phản xạ. "Vì tao sợ đến một chỗ mới rồi vẫn mang cái mệt đó theo. Thì đi làm gì."

Im lặng. Dài hơn lần trước.

"Tao hiểu ý đó," Khoa nói, và giọng anh có gì đó khác — không phải bình thường, không phải lịch sự xã giao. Là cái giọng của người đang nói thật. "Tao đã nghĩ rời Hà Nội thì sẽ khác. Thì mọi thứ sẽ rõ ràng hơn, nhẹ hơn. Mày thấy không — khi ở đây mọi thứ cứ lộn xộn, ngột ngạt, mình không nhìn rõ được gì. Tao tưởng đi xa ra thì sẽ nhìn rõ."

"Và?"

"Và tao nhìn rõ hơn thật." Anh ngừng. "Nhưng không phải theo cách tao nghĩ. Tao nhìn rõ mình là ai. Mà mình là ai thì vẫn thế thôi, dù ở đâu."

Hân không nói gì. Cô nghĩ đến Khoa mười tám tuổi — cái thằng hàng xóm mà cô ghét bằng cả trái tim non nớt của một đứa trẻ, ghét vì nó giỏi hơn, ghét vì nó được khen nhiều hơn, ghét vì khi nó rời đi cả khu phố đều tiếc như mất đi cái gì đó quý giá. Cô đã không tiễn anh. Đã không ra cửa.

Bây giờ anh ngồi cách cô một bức tường thấp và nói những thứ mà người ta thường chỉ nói trong bóng tối.

"Mày về vì muốn về hay vì phải về?" Hân hỏi.

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí đặc quánh của chiều hè Hà Nội. Khoa không trả lời ngay. Cô nghe tiếng anh thở, tiếng gió đẩy mép tờ bìa cuốn sách gập lại lật lật.

"Lúc đầu là phải," anh nói cuối cùng. "Bố bệnh, mọi thứ ở nhà cần người. Tao về vì không còn lý do để ở lại."

"Còn bây giờ?"

"Bây giờ..." Anh im lặng đủ lâu để Hân hiểu rằng anh đang tìm câu trả lời thật sự, không phải câu trả lời nghe hay. "Bây giờ tao đang thử xem Hà Nội có còn chỗ cho tao không. Hay tao đã đi lâu quá rồi."

Hân nhìn sang. Khoa vẫn nằm nhìn trời, một cánh tay gác lên trán che bớt nắng. Anh không nhìn lại cô, nhưng cô cảm giác anh biết mình đang nhìn.

"Có chỗ," cô nói. Giọng khẽ hơn dự định.

Khoa quay đầu sang. Lần đầu tiên trong buổi chiều, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

Bức tường chung thấp lắm. Chỉ cần với tay là chạm được sang bên kia.

Không ai với.

Sấm đầu mùa nổ ở đâu đó rất xa, tiếng vọng chậm về sau như một lời nhắc. Đám mây phía đông đã đổ bóng dài lên nửa thành phố. Trong năm phút hoặc mười lăm phút, mưa sẽ xuống.

"Mày nên vào trước khi mưa," Khoa nói.

"Còn chăn tao chưa khô."

"Thì vào lấy chăn đã."

Hân đứng dậy, phủi bụi ở đáy quần, đi ra giàn phơi. Chăn chưa khô hẳn nhưng được rồi, gió chiều đã làm được phần việc của nó. Cô gỡ xuống, ôm vào người, chuẩn bị quay vào thì dừng lại.

"Khoa."

"Gì?"

"Hà Nội có chỗ cho mày thật đấy." Cô không nhìn anh, chỉ nhìn vào đống chăn trên tay. "Tao không nói vì xã giao."

Im lặng một nhịp.

"Tao biết," anh nói. "Cảm ơn."

Hân quay vào. Mưa bắt đầu rơi vài hạt lẻ khi cô đặt chân xuống bậc thang đầu tiên, những hạt mưa đầu mùa to và thưa, rơi xuống mái gạch với tiếng bộp lẻ loi. Tiếng Khoa đang thu dọn tấm thảm vọng sang.

Xuống đến tầng hai, Hân đứng ở cửa sổ nhìn ra một lúc. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Mùi đất ướt bốc lên ngạt ngào, cái mùi mà bây giờ cô chợt nhận ra mình đã nhớ suốt những năm tháng chưa kịp nghĩ đến việc nhớ.

Cô không muốn rời Hà Nội.

Câu trả lời đó cô đã biết từ trước khi Khoa hỏi.

Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, cô nói thật —

và người nghe hiểu.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →