🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Văn phòng Ban Quản lý Dự án Đô thị nằm ở tầng mười hai của tòa nhà Vinacomin, kính xanh phản chiếu bầu trời Hà Nội buổi sáng mùa hè còn chưa kịp oi nồng. Hân đến sớm mười lăm phút — thói quen mà chị không thể bỏ dù đi họp với bất kỳ ai. Chị chọn ghế bên trái bàn hội nghị, đặt máy tính xuống, mở file thiết kế, rồi nhìn qua cửa kính về phía Hồ Tây xa xa còn mờ sương.

Chị đã biết tin từ hôm qua. Sếp Minh gọi vào phòng, giọng nhẹ nhàng nhưng không có chỗ để bàn lùi: "Ban tổ chức muốn hai bên hợp tác, Hân ơi. Họ cần phần mềm điều phối thông minh tích hợp trực tiếp vào bản thiết kế — nếu hai công ty làm riêng thì hệ thống sẽ không đồng bộ. Anh đã đồng ý rồi."

Anh đã đồng ý rồi. Năm chữ đó đóng lại mọi lối thoát.

Hân nhấp chuột sang trang thiết kế ánh sáng, nhìn những con số mà không thực sự đọc. Cổ chị hơi căng. Chị biết mình không có lý do hợp lý nào để phản đối — dự án khu đô thị thông minh Cầu Giấy là cơ hội lớn nhất trong năm năm làm nghề của chị, và phần công nghệ của công ty Khoa quả thật là lựa chọn tốt nhất thị trường. Chị chỉ không muốn thừa nhận điều đó thành lời.

Cửa phòng họp mở. Mùi cà phê hòa tan từ máy pha ngoài hành lang thoảng vào trước. Rồi Khoa bước vào.

Anh mặc sơ mi xanh dương nhạt, không thắt cà vạt, tay áo xắn một khúc vừa đủ — kiểu người biết mình đang đến họp kỹ thuật chứ không phải tiệc chiêu đãi. Theo sau anh là một người phụ nữ trẻ ôm máy tính bảng, có lẽ là trợ lý.

Mắt anh quét qua phòng, dừng lại ở Hân đúng một giây. Không hơn.

"Hân." Anh gật đầu.

"Khoa." Chị đáp lại. Cùng một mức độ trung lập hoàn hảo.

Họ bắt tay — lịch sự, đúng khoảng cách chuyên nghiệp, tay Khoa khô và ấm, bắt tay vừa đủ chắc không thừa không thiếu. Hân để ý điều đó rồi ngay lập tức bực bội với bản thân vì đã để ý.

Cuộc họp ba bên bắt đầu lúc chín giờ đúng. Đại diện Ban Quản lý Dự án — một người đàn ông tuổi năm mươi tên Tuấn, giọng Bắc chuẩn và thái độ của người đã nhìn thấy hàng chục dự án lớn nhỏ — trình bày khung hợp tác trong hai mươi phút. Hân nghe, ghi chú, hỏi câu hỏi đúng lúc đúng chỗ. Khoa cũng vậy.

Họ không nhìn nhau nhiều. Khi nhìn thì chỉ là ánh mắt trao đổi thông tin thuần túy: ý này anh hiểu không, điểm này cần làm rõ thêm, con số này có vẻ không khớp. Ngôn ngữ của hai người đang làm việc cùng nhau mà không thực sự muốn.

Đến phần thảo luận chi tiết, ông Tuấn rời phòng để nghe điện thoại, để lại Hân và Khoa với bản vẽ tổng thể trải ra giữa bàn.

Không khí thay đổi rõ rệt — không phải căng thẳng hơn, mà đặc hơn, như lớp không khí trước cơn mưa.

"Phần tích hợp phức tạp nhất là hệ thống điều phối ánh sáng công cộng," Khoa nói, chỉ vào bản đồ phân khu. "Thuật toán của mình cần biết chính xác thiết kế vật liệu và góc phản chiếu để tính toán cường độ đèn. Nếu Đức Phát thiết kế mặt nước theo hướng này—" anh vạch một đường cong trên bản vẽ, "—thì phần mềm phải được lập trình lại từ đầu."

"Không phải hướng đó." Hân kéo bản vẽ về phía mình, lấy bút chì vẽ lại. "Mặt hồ nhân tạo xoay theo trục đông-tây để tận dụng ánh sáng buổi chiều. Không phải vì thẩm mỹ thuần túy — vì người dùng không gian công cộng ở Hà Nội thường ra ngoài sau năm giờ chiều, khi nắng dịu. Ánh sáng tự nhiên lúc đó có màu vàng ấm, phản chiếu trên mặt nước sẽ tạo ra cảm giác an toàn và thư giãn hơn."

Khoa im lặng.

Một giây. Hai giây.

Hân vẫn cúi nhìn bản vẽ, đang tính toán trong đầu. Rồi chị cảm thấy anh nhìn mình — không phải nhìn bản vẽ nữa mà nhìn chị — và chị ngước lên.

Anh có vẻ mặt kỳ lạ. Không hoàn toàn ngạc nhiên, nhưng giống như người vừa nhận ra điều gì đó mà họ đã biết từ trước mà chưa xếp vào đúng chỗ.

"Màu vàng ấm," anh nhắc lại. Giọng anh phẳng, không có ngữ điệu rõ ràng. "Và cảm giác an toàn."

"Đúng. Nghiên cứu tâm lý môi trường đô thị—"

"Không." Anh ngắt lời, nhẹ đến mức gần như không ngắt. "Không phải nghiên cứu. Hôm qua mình cũng nghĩ đến điều đó."

Hân dừng lại.

"Anh nói mấy hôm trước," Khoa tiếp tục, giọng thản nhiên nhưng mắt không rời mặt chị, "về ánh đèn đường vàng. Lúc mất điện. Hân nói rằng loại ánh sáng đó làm cho con người ta thấy mình thuộc về nơi mình đứng — không phải vì ánh sáng đẹp, mà vì nó đủ ấm để người ta không muốn đi tiếp."

Có cái gì đó trong ngực Hân khẽ dừng lại.

Chị nhớ. Chị nhớ rõ — mình đã ngồi bên cửa sổ, mưa bên ngoài, ánh đèn đường vàng vọng qua tấm kính ướt, và chị đã nói điều đó gần như với chính mình, không hẳn là muốn kể cho Khoa nghe. Chỉ là nói ra vì lúc đó trời tối và đầu óc chị không còn giữ được khoảng cách nữa.

Anh đã nghe.

Không phải kiểu nghe lịch sự rồi chuyển sang chủ đề khác. Không phải nghe để tìm cơ hội chen vào. Anh đã nghe và giữ lại — từng chữ, theo đúng nghĩa của nó — rồi mang nó vào buổi họp kỹ thuật hôm nay như một dữ kiện.

Hân nhìn xuống bản vẽ. Ngón tay chị đặt trên đường cong của mặt hồ nhân tạo, bất động.

"Dữ liệu ánh sáng chiều tà ở khu vực Cầu Giấy," chị nói, giọng bình thường đến mức chị tự ngạc nhiên, "phải được đo vào tháng chín và tháng mười — lúc mặt trời thấp nhất so với trục tòa nhà. Nếu Nextek có sensor đo được góc chiếu theo thời gian thực thì tích hợp sẽ chính xác hơn nhiều so với dùng số liệu thống kê."

"Có." Khoa đáp ngay. "Hệ thống của mình có module đó. Cần ít nhất bốn mươi tám tiếng để cấu hình lại theo trục thiết kế mới."

"Được." Hân ghi chú. "Mình sẽ gửi file CAD phần mặt hồ trước chiều nay."

"Cảm ơn."

Lại im lặng. Nhưng lần này khác — không phải im lặng của hai người cố không nhìn nhau, mà là im lặng của hai người vừa đồng ý với nhau về điều gì đó quan trọng và chưa biết phải xử lý cảm giác đó như thế nào.

Ông Tuấn bước vào, điện thoại vẫn cầm trên tay, vẻ mặt hối hả. "Hai bên ổn chứ? Có vấn đề gì không?"

"Không." Hân và Khoa cùng trả lời. Cùng một lúc. Rồi cả hai đều không nhìn nhau.

Hân nghe tiếng ông Tuấn kéo ghế ngồi xuống, nghe tiếng điều hòa thổi nhẹ, nghe tiếng xe cộ mơ hồ từ mười hai tầng bên dưới vọng lên như một thứ gì đó rất xa xôi và không thực.

Phần còn lại của buổi họp diễn ra suôn sẻ. Họ phân chia hạng mục, xác định milestone, thống nhất kênh liên lạc. Hân đề xuất dùng Notion để theo dõi tiến độ chung, Khoa đồng ý nhưng yêu cầu thêm một channel Slack riêng cho vấn đề kỹ thuật khẩn cấp. Hân gật đầu. Mọi thứ chuyên nghiệp, hiệu quả, và hoàn toàn bình thường nếu nhìn từ bên ngoài.

Nhưng bên trong — bên trong có một ranh giới mỏng mà Hân vẫn luôn duy trì cẩn thận, cái ranh giới giữa người cộng tác và người mà chị thực sự nhìn thấy — đang run rẩy theo cách mà chị không biết phải gọi là gì.

Họ ra về lúc mười một giờ. Thang máy chỉ có hai người.

Hân nhìn dãy số tầng đếm ngược. Khoa đứng cách chị nửa bước, mắt cũng nhìn lên bảng số.

"File CAD chiều nay," anh nói.

"Ừ," chị đáp.

Thang máy dừng ở tầng bảy, một người phụ nữ bước vào, và khoảng không gian nhỏ xíu đó trở nên đủ đông để Hân không cần phải tìm câu nói tiếp theo. Chị nhìn xuống điện thoại, mở email, bắt đầu soạn tin nhắn cho đội thiết kế về file CAD cần gửi.

Khi ra đến sảnh tầng một, họ chia tay bằng một cái gật đầu chuyên nghiệp như lúc gặp.

Hân bước ra ngoài. Nắng Hà Nội tháng sáu đổ xuống vỉa hè gạch đỏ, tiếng xe máy và tiếng còi ô tô hòa vào mùi xăng và mùi cây xanh sau cơn mưa đêm qua còn đọng trên lá. Một người bán bún ốc ở góc đường đang gọi hàng, tiếng rao mỏng và quen thuộc như một thứ nhạc nền của thành phố mà chị không bao giờ thực sự nghe nếu không dừng lại.

Hân dừng lại.

Đứng ở rìa vỉa hè, mắt nhìn về phía xe máy chờ đèn đỏ, chị nghĩ đến cái hôm mất điện đó, cái ánh đèn vàng mà chị đã nói là đủ ấm để người ta không muốn đi tiếp.

Và chị nghĩ đến cách Khoa nhắc lại điều đó hôm nay — không phải như một trích dẫn, không phải như bằng chứng rằng anh đã chú ý, mà như một dữ kiện anh đã xếp vào đúng chỗ trong đầu và dùng nó khi cần, tự nhiên như thở.

Có những người nghe để trả lời. Có những người nghe để thấu hiểu. Và có rất ít người nghe mà không làm gì cả — chỉ nghe, rồi nhớ.

Hân không biết Khoa thuộc loại nào. Chị không chắc chị muốn biết.

Chị mở app gọi xe, nhìn bản đồ định vị nhấp nháy đỏ trên màn hình, và tự nhủ rằng đây chỉ là một dự án. Chỉ là hợp tác chuyên nghiệp. Ranh giới vẫn ở đó — chỉ là hơi khó nhìn hơn trong ánh nắng buổi sáng hôm nay mà thôi.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →