🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Quán bia hơi nằm lùi vào trong ngõ nhỏ ở Tây Hồ, cái ngõ mà người Hà Nội gốc mới tìm được. Đèn vàng treo lủng lẳng trên mấy sợi dây điện, hắt ánh sáng xuống mặt bàn nhựa đỏ và những cái ghế con lùn tè. Mùi mỡ lợn rang với hành khô bốc lên từ bếp, quyện với mùi bia hơi vừa được rót ra cốc thuỷ tinh dày, sủi bọt trắng. Đã tám giờ tối mà khách vẫn đông, tiếng cười tiếng chém gió nổi lên từng đợt như sóng.

Hân ngồi ở bàn giữa, đầu đội cái vương miện giấy bạc mà Linh — bạn thân từ đại học — nhất định ép đội bằng được. Trên áo Hân có tấm sticker dán chữ "Bà già 28 tuổi" to bằng bàn tay. Hân đã phản đối, Linh đã gạt đi, và thế là xong.

"Cụng ly đi, sinh nhật chứ ngồi buồn gì thế?" Minh — thằng bạn cùng xóm từ hồi cấp ba — đẩy cốc về phía Hân.

"Tao không buồn, tao đang tập trung thưởng thức khoảnh khắc."

"Mày đang nhìn điện thoại chứ thưởng thức cái gì."

Hân cất điện thoại xuống. Thực ra Hân không nhìn điện thoại. Hân đang nhìn cái ghế trống cuối bàn — Minh nói còn một đứa đến muộn, bạn cùng công ty, chưa kịp giới thiệu — và cái ghế đó cứ làm Hân bất an theo một cách không giải thích được.

Tiếng cửa quán kẽo kẹt.

Không khí ở bàn Hân không thay đổi. Linh đang kể chuyện sếp mình ăn mặc thảm. Minh đang dùng đũa vẽ sơ đồ tác chiến trên mặt bàn để giải thích tại sao đội tuyển Việt Nam thua trận vừa rồi. Hân cầm cốc bia lên, uống một ngụm, nhìn ra phía cửa theo phản xạ —

Và nhìn thấy Khoa.

Khoa đang đứng ở cửa, đang nhìn quanh để tìm bàn, tay cầm một túi nhỏ. Đúng cái giây anh ta nhận ra bàn của Minh thì cũng là cái giây mắt anh ta chạm vào mắt Hân.

Cả hai đứng im — không phải đứng im thật sự, Khoa vẫn đứng ở cửa và Hân vẫn ngồi trên ghế — nhưng có một cái gì đó đông cứng lại trong không khí giữa hai người.

Rồi Khoa bước vào.

"Ủa, Khoa?" Minh quay lại, mặt rạng rỡ. "Đến rồi! Ngồi đây ngồi đây."

Minh chỉ vào cái ghế trống cuối bàn — cái ghế Hân đã nhìn chằm chằm suốt nãy giờ.

"Ơ." Khoa dừng lại. Nhìn Hân. Nhìn Minh. "Mày không nói mày biết Hân."

"Tao có biết mày biết Hân đâu." Minh nhún vai theo kiểu của người thấy đây là chuyện bình thường. "Hà Nội bé mà, ngồi xuống đi."

Hoá ra Minh và Khoa quen nhau qua một dự án freelance năm ngoái. Hoá ra Linh biết em gái Khoa qua một lớp yoga. Hoá ra cái mạng lưới bạn bè của Hân và Khoa đã chồng chéo lên nhau từ lâu mà cả hai không hề hay biết — như hai sợi chỉ đan vào cùng một tấm vải nhưng không bao giờ đụng nhau vì chạy song song.

Khoa ngồi xuống ghế cuối bàn. Đặt túi lên mặt bàn — bên trong là một hộp bánh nhỏ, kiểu bánh mà người ta mua khi không biết người được tặng thích gì nhưng vẫn muốn có lịch sự. Hân không hỏi sao Khoa lại mua bánh khi được mời đến tiệc sinh nhật của người mình không biết là ai. Hân cũng không nhìn vào hộp bánh quá lâu.

Bàn tiếp tục ồn ào.

Minh gọi thêm bia. Linh kể tiếp chuyện sếp. Khoa được kéo vào cuộc tranh luận bóng đá với Minh ngay lập tức, vì đó là ngôn ngữ chung của đàn ông Hà Nội dù không quen nhau. Hân ngồi ở đầu bàn bên này, Khoa ngồi ở cuối bàn bên kia. Khoảng cách đủ xa để không cần nói chuyện. Khoảng cách đủ gần để thi thoảng nghe thấy giọng nhau.

Hân tập trung vào đĩa lòng lợn luộc.

Lòng lợn ở đây ngon thật. Dồi trường thái mỏng, chấm mắm tôm vắt chanh với ớt xanh thái nhỏ. Hân ăn, uống bia, cười theo câu chuyện của Linh, và không nhìn về cuối bàn.

Nhưng mắt người ta không phải lúc nào cũng nghe lời.

Lần thứ nhất: Khoa đang nghe Minh nói, mặt nghiêng về một phía, cái cách anh ta lắng nghe người khác mà Hân đã để ý từ hồi còn nhỏ — không phải lắng nghe lịch sự, mà lắng nghe thật. Đúng lúc Hân nhìn thì Khoa ngẩng đầu lên.

Hân nhìn xuống cái cốc bia.

Lần thứ hai: Linh đang chụp ảnh sinh nhật, bắt mọi người cụng ly. Trong lúc mọi người giơ cốc, cốc Khoa và cốc Hân không chạm vào nhau — bàn rộng quá, với lại không ai để ý — nhưng khi Hân hạ cốc xuống thì mắt Khoa đang nhìn về phía mình.

Lần thứ ba thì Hân không đếm nữa.

Khoảng chín rưỡi, mưa bắt đầu.

Hà Nội mưa đêm tháng sáu kiểu này không báo trước. Nước trút xuống ầm ầm, gõ lên mái tôn của quán thành một tấm màn âm thanh dày đặc, át hết tiếng bia, tiếng cười, tiếng xe ngoài đường. Khách trong quán ồ lên một tiếng rồi ở lại, vì ra ngoài lúc này là chịu ướt hoàn toàn.

"Trời ơi mưa to vãi." Linh nhìn ra cửa. "Mày về được không Hân? Hay ở lại uống thêm đợi tạnh?"

"Tao gọi taxi." Hân nhìn đồng hồ. Gần mười giờ. "Mai còn đi làm."

"Sinh nhật mà về sớm."

"Hai mươi tám tuổi rồi, bà già rồi, bà phải ngủ sớm."

Linh cười, chấp nhận, quay sang tranh luận tiếp với Minh về chỗ ăn sáng ngon.

Hân mở app gọi xe. Tài xế còn bốn phút. Hân đứng dậy lấy áo khoác, bắt đầu vòng qua bàn chào mọi người.

Đến chỗ Khoa, Hân định chỉ gật đầu như với mấy người kia. Nhưng Khoa đứng dậy trước.

"Tao về cùng hướng, đi bộ ra ngoài ngõ thôi." Khoa nhìn ra màn mưa. "Mày có ô không?"

Hân nhìn cái túi xách của mình. Không có ô. Hân không bao giờ mang ô vì Hân luôn nghĩ mưa sẽ không rơi vào mình.

"Tao có." Khoa đã cầm cái ô lên từ lúc nào.

Không ai nói thêm gì. Linh và Minh đang say sưa với chuyện của mình, có lẽ không để ý. Hân mặc áo khoác vào, đi theo Khoa ra phía cửa.

Họ đứng ở mép mái hiên nhìn ra cơn mưa. Nước chảy thành dòng trên mặt đường gạch, cuốn theo mấy chiếc lá và tàn thuốc lá. Mùi đất ướt bốc lên trộn với mùi bia hơi và mùi hành phi từ bếp quán. Đèn đường phản chiếu xuống mặt nước thành những vệt vàng dài rung rinh.

Khoa bật ô. Ô xanh đậm, to vừa đủ cho hai người nếu đứng gần nhau.

Họ bước ra.

Mưa gõ lên mặt ô, âm thanh đều đặn và dày. Hân đi sát vào Khoa hơn một chút để khỏi bị ướt vai. Không phải cố ý. Là phản xạ thôi. Chân họ tránh những vũng nước trên đường ngõ hẹp, Khoa đi bên phải che mưa thổi chéo từ hướng đó.

Cuối ngõ có khoảnh sân nhỏ, mái hiên của ngôi nhà cũ chìa ra. Taxi của Hân còn hai phút.

Họ dừng lại đó.

Khoa vẫn giữ ô, dù bây giờ đứng dưới mái hiên thì không cần nữa. Hân không nói gì. Mưa vẫn đổ. Từ trong ngõ vọng ra tiếng cười của bàn tiệc — Minh vừa phá lên cười vì chuyện gì đó.

Ba phút.

Ba phút là lâu hơn người ta nghĩ khi không có gì để nói và không ai bước đi.

Hân nhìn con đường ngập nước lờ mờ trước mặt. Nghĩ đến chuyện hồi lớp bốn, Khoa ném quả bóng qua tường rào làm gãy chậu hoa nhà bà nội Hân, rồi leo qua xin lỗi bà nội Hân bằng giọng lễ phép đến mức bà nội Hân tha ngay và còn cho kẹo. Nghĩ đến chuyện hồi lớp sáu, hai đứa tranh nhau cái chỗ ngồi đầu xe buýt suốt cả học kỳ vì cùng bắt xe một điểm. Nghĩ đến mười năm Khoa đi vắng và cái tường chung giữa hai nhà vẫn đứng đó không thay đổi.

Nghĩ đến cái buổi chiều trên ban công và cái câu "Không phải thế" mà Khoa chưa giải thích hết.

Đèn xe taxi vàng lên ở đầu đường.

"Tao vào rồi." Hân cầm túi lên.

Khoa gật đầu. Không nói gì.

Taxi đỗ lại. Hân bước xuống bậc thềm, một tay đẩy cửa xe. Dừng lại.

"Khoa."

Anh ta ngẩng đầu lên, mắt chạm vào mắt Hân qua màn mưa.

"Cảm ơn cái ô."

Một giây. Hai giây.

"Sinh nhật vui."

Giọng Khoa bằng phẳng, không lên không xuống. Nhưng không phải kiểu bằng phẳng của người nói cho có. Là kiểu bằng phẳng của người đang giữ rất nhiều thứ trong lồng ngực và chỉ để thoát ra ba chữ đó thôi.

Hân cười.

Không phải cái cười xã giao mà Hân đã cười cả tối nay với mọi người. Không phải cái cười cố tình để trông vui vẻ. Chỉ là một cái cười bình thường, không tính toán, nổi lên trước khi Hân kịp nghĩ.

"Ừ."

Hân ngồi vào xe. Cửa đóng lại.

Qua cửa kính mờ vì nước mưa, Hân thấy Khoa vẫn đứng dưới mái hiên, ô cầm xuôi theo tay, nhìn theo xe cho đến khi chiếc taxi khuất vào màn mưa đêm Tây Hồ.

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →