Hân về đến đầu ngõ lúc chiều đã đổ hơi tối.
Bầu trời phía tây còn sót lại một vệt cam nhạt, như ai đó lấy ngón tay quệt ngang mà chưa kịp xóa đi. Những tán xà cừ dọc con ngõ im phắc, lá không động, chỉ có tiếng xe máy xa xa từ đường lớn vọng vào, rời rạc và mệt mỏi như chính cô lúc này.
Cô kéo lê bước chân trên nền gạch xi măng cũ đã loang lổ vết rêu. Đôi giày thể thao trắng giờ không còn trắng nữa — bụi đường, nước mưa từ buổi trưa, và một vệt gì đó màu nâu sẫm mà cô không buồn truy xét. Vai trái đau âm ỉ vì chiếc balo đã đeo suốt từ sáng, trong chứa laptop, sách, hộp cơm chưa ăn hồi trưa vì họp kéo dài đến tận hai rưỡi.
Bụng cô lúc này đang kêu theo nhịp bước chân.
Cái ngõ nhỏ quen thuộc này, cô đã đi đi về về mấy chục năm mà sao hôm nay nó có vẻ dài hơn mọi khi. Mùi khói bếp từ nhà bà Tám cuối ngõ bay sang — ai đó đang xào hành với tỏi, thơm đến mức dạ dày cô phản ứng tức thì bằng một tiếng sôi nhỏ, khẽ nhưng đủ nghe.
Cô dừng lại trước cổng sắt nhà mình.
Tấm biển số nhà 15B treo hơi xiêu vẹo, đinh ốc phía dưới đã long từ hồi tháng trước. Mẹ nhắn cô mua đinh vít về vặn lại, nhưng cô mua rồi bỏ trong ngăn kéo bếp và quên luôn. Tấm biển cứ thế treo nghiêng, như một bức tranh trừu tượng không ai thèm chỉnh.
Cô đang mò chìa khóa trong túi thì mắt cô chạm vào bậu tường chung.
Bức tường thấp nối liền giữa nhà 15B và nhà 15A — cái bức tường đã chứng kiến hàng trăm lần hai đứa leo qua trêu nhau, ném đồ sang, và sau này là địa giới phân định rõ ràng của hai vương quốc riêng biệt. Trên bậu tường đó, một hộp giấy nhỏ màu nâu được đặt ngay ngắn. Không phải đặt vội. Ai đó đã đặt có chủ ý, căn thẳng hàng với mép tường như thước kẻ.
Bên cạnh hộp là một tờ giấy nhỏ được gấp đôi, chặn bởi một viên đá cuội nhỏ phòng gió.
Hân đứng nhìn mấy giây.
Cô bước lại gần, nhấc tờ giấy lên. Chữ viết tay, nét bút xanh, nghiêng về bên phải theo kiểu của người thuận tay phải nhưng viết nhanh:
Mẹ mày nhờ tao để đây. — K.
Vỏn vẹn bảy chữ.
Hân lật tờ giấy lại. Mặt sau trống.
Cô nhìn sang cổng nhà 15A. Đóng. Không có tiếng động. Ánh đèn trong nhà hắt ra qua ô cửa sổ tầng hai, vàng vọt và yên tĩnh.
Cô cầm hộp bánh mì lên. Còn ấm. Không nóng hổi, nhưng đủ ấm để biết không để lâu. Qua lớp giấy dầu bên trong, mùi thịt nướng xộc ra — thịt heo ướp sả, nướng trên than, cái mùi mà ở Hà Nội muốn tìm phải biết chỗ. Cộng với mùi bánh mì vỏ giòn, loại nhỏ kiểu Nam, không phải bánh mì dài kiểu Bắc cứng vỏ.
Hân biết tiệm đó. Tiệm bánh mì Thanh ở đầu phố Lý Nam Đế, bán từ bốn giờ chiều, hết hàng thì nghỉ.
Mẹ cô không bao giờ nhờ người khác để đồ.
Không phải vì mẹ tự kiêu hay ngại. Mà vì mẹ có thói quen tự tay làm mọi thứ cho con gái — tự đặt trên bàn, tự ghi mảnh giấy nhắn, tự canh giờ cô về để hâm nóng. Mười mấy năm nay chưa một lần nhờ hàng xóm để đồ thay, kể cả hồi mẹ bị đau lưng phải nằm một chỗ cả tuần.
Vậy thì tờ giấy đó là lời giải thích của Khoa, không phải sự thật.
Hân ngồi xuống bậc thềm.
Cái bậc thềm cũ bằng đá mài màu xám xịt, góc dưới đã sứt một mảnh từ hồi Hân còn tiểu học vì ném cục gạch sang trêu Khoa trượt tay. Bậc thềm lạnh, thấm qua lớp vải quần jeans mỏng, nhưng cô không đứng dậy.
Cô mở hộp bánh mì.
Bên trong là hai chiếc bánh nhỏ, nhân thịt nướng thái lát mỏng, thêm dưa leo, cà chua, hành tím ngâm chua và một ít tương đen. Ai đó đã gọi đúng loại cô hay ăn hồi nhỏ. Không có ớt, không có pate — Hân không ăn được cay, không thích pate. Chi tiết đó không phải ngẫu nhiên.
Miếng bánh đầu tiên cô cắn vào, vỏ bánh giòn tan dưới răng với tiếng rộp khẽ. Thịt nướng mềm, ngọt mùi sả, dưa leo mát lạnh. Cô ăn chậm hơn mọi khi, không phải vì cố tình, mà vì cái không gian chiều tối này tự nhiên bắt cô phải chậm lại.
Con ngõ im ắng. Bóng tối đang nhích dần vào từ hai đầu hàng rào. Trên đầu, bóng đèn đường leo lét — cái bóng đó hỏng từ năm ngoái, điện chập chờn cứ bật tắt mỗi khi gió thổi mạnh.
Hân ăn hết chiếc bánh đầu.
Cô ngồi nhìn chiếc bánh thứ hai trong hộp, ngập ngừng đúng hai giây, rồi cầm lên.
Từ bên kia bức tường, có tiếng cửa gỗ mở. Không ồn. Tiếng chân người đi trên nền xi măng — dép tổ ong lẹp kẹp, nhịp đều, chậm. Tiếng dừng lại.
Hân không ngẩng đầu.
Cô biết Khoa đang đứng phía bên kia bức tường, ở cái sân nhỏ của nhà 15A, cách cô chưa đầy ba mét.
Im lặng kéo dài khoảng bảy tám giây. Không ai nói gì.
Rồi Hân nghe tiếng bước chân di chuyển nhẹ — không phải đi vào nhà, mà đi về phía bức tường chung. Khoa đang đến gần hơn để nhìn sang.
Cô vẫn không ngẩng đầu, tập trung vào chiếc bánh trên tay.
Khóe mắt cô vẫn thấy được: một cánh tay áo dài tay màu xám đặt lên mép bức tường. Không nói gì. Chỉ nhìn.
Hộp giấy bây giờ chỉ còn tờ giấy dầu nhàu nát và vài mảnh vỡ vụn từ vỏ bánh. Trống rỗng. Hân đã ăn hết.
Từ phía bên kia bức tường, có tiếng gật đầu — không, không phải tiếng. Nhưng cô cảm nhận được cái khoảnh khắc đó, cái im lặng thay đổi sắc thái như khi ai đó thở ra nhẹ. Như thể đó là câu trả lời cho một câu hỏi chưa được hỏi thành lời.
Như thể Khoa đang xác nhận điều gì đó trong đầu.
Hân gấp tờ giấy dầu lại, nhét vào hộp, đứng dậy.
Cô vẫn không nói gì. Không cảm ơn. Không chào.
Nhưng trước khi bước vào nhà, cô đặt cái hộp giấy rỗng lên bậu tường — ngay đúng chỗ nó đã nằm lúc cô về.
Một cử chỉ nhỏ. Không ai giải thích, không ai yêu cầu. Chỉ là trả lại hộp về chỗ cũ.
Tiếng dép Khoa lẹp kẹp trên sân xi măng lần này quay về phía cửa.
Hân đặt tay lên cổng sắt, kéo ra. Cổng kêu rit một tiếng như mọi khi.
Và cô bước vào nhà trong trạng thái kỳ lạ mà mãi sau cô mới tìm được tên cho nó — không phải hạnh phúc, chưa đến mức đó. Không phải cảm ơn, vì cảm ơn cần ngôn ngữ. Chỉ là cái cảm giác của một người trở về sau một ngày dài, mệt và đói và cô đơn theo cái cách người lớn thường cô đơn mà không nói ra được — và thấy rằng, hôm nay, có ai đó biết mình sẽ về.
Không phải mẹ, không phải bạn bè.
Người nhà bên.
Kẻ thù nhà bên đã đặt một hộp bánh mì trên bậu tường, viết bảy chữ bằng bút bi xanh trên mảnh giấy nhỏ, rồi giả vờ đó không phải là điều gì cả.
Hân treo balo lên móc sau cửa, đi vào bếp lấy ly nước.
Qua ô cửa sổ nhà bếp nhìn sang sân nhà 15A, đèn trong nhà Khoa vẫn sáng. Không có gì thay đổi. Cái ngõ ngoài kia vẫn im ắng như trước.
Nhưng cô uống hết ly nước, đặt ly xuống bàn, và lần đầu tiên trong ngày, cô không cảm thấy mình đang về đến một căn nhà trống.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →