🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáu giờ sáng, khi cả nhà còn ngủ, Ngân đã ngồi ở bàn bếp, laptop mở sẵn, tay cầm cây bút gõ nhẹ lên

mặt bàn theo một nhịp không đều, mắt dán vào bảng Excel cô mới tạo tối qua. Ánh đèn bếp vàng nhạt đủ

sáng để làm việc mà không chói mắt, ngoài trời còn chưa hửng hẳn, chỉ có tiếng chim sẻ lích chích đâu

đó trên mái tôn nhà hàng xóm.

Cô ghi vào từng cột: Ngày. Khoản mục. Số tiền. Ghi chú. Đây là thói quen cô giữ từ hồi còn ở chung cư

mini với người yêu cũ, khi cô phát hiện ra khoản nợ anh ta giấu suốt hai năm chỉ nhờ một lần đối

chiếu sao kê ngân hàng bất chợt. Từ đó, cô tin vào con số hơn tin vào lời nói.

Đồng hồ điện của nhà Cây Sung là loại cơ, kim quay, hơi cũ nhưng vẫn chạy đúng, cô đã kiểm tra bằng

cách so với đồng hồ trên điện thoại hai lần trong tuần đầu. Không có gì bất thường. Giá điện nước

tháng này, tính theo đầu người, ra đúng như cô ước lượng ban đầu, không lệch một đồng.

Cô gõ thêm một dòng vào một bảng khác, riêng tư hơn, không liên quan tới nhà Cây Sung: "Gửi về 2tr,

còn thiếu 8tr, tính sau lương tháng 9."

Đó là khoản tiền cô âm thầm để dành gửi về giúp em trai, một khoản không lớn nhưng cũng không nhỏ so

với lương mười ba triệu một tháng của cô. Cô chưa nói với ai trong nhóm, kể cả gia đình cũng chỉ biết

một phần. Với cô, đây không phải bí mật xấu xa gì, chỉ là chuyện riêng, và cô vốn quen giữ chuyện

riêng cho riêng mình, đúng kiểu người luôn muốn kiểm soát được mọi con số trước khi ai đó kịp hỏi.

Điện thoại rung, tin nhắn từ mẹ ở quê: "Con gửi tiền chưa, thằng Bảo nó cần đóng học phí tuần này."

"Dạ con gửi rồi mẹ, mẹ yên tâm," Ngân trả lời, tay đưa lên xoay nhẹ chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay,

món quà em trai tặng năm cô hai mươi lăm tuổi, ngày anh nhận lương thực tập đầu tiên. Cô nhớ rõ hôm

đó anh cười tít mắt, khoe mua được giá rẻ nhờ canh đợt giảm giá cả tháng trời.

Cô cất điện thoại, quay lại với bảng tính nhà Cây Sung, thêm một cột mới: "Vật dụng bất thường."

Chưa có gì để điền vào đó, cô để trống, chỉ là thói quen chuẩn bị sẵn cho mọi khả năng, một tính cách

đã ăn sâu từ ngày làm kế toán, luôn dự phòng một dòng cho những thứ chưa xảy ra nhưng có thể xảy ra.

Bên ngoài, ánh nắng sớm bắt đầu len qua khe cửa sổ bếp, chiếu lên góc tường gần bếp ga, đúng chỗ có

vệt ố hình bàn tay mà Khuê từng lau thử hôm trước. Ngân liếc qua, không để ý gì đặc biệt, chỉ nghĩ

bụng nhà cũ chắc có vài vết bẩn cố hữu, lau không sạch cũng bình thường. Cô ghi thêm vào bảng tính

một dòng nhắc việc: mua thêm bột tẩy rửa loại mạnh, để cuối tuần lau lại toàn bộ nhà bếp cho sạch,

đúng kiểu người luôn muốn giải quyết mọi thứ bằng một hành động cụ thể, thay vì để nó nằm im đó.

Cô đóng laptop lại đúng lúc nghe tiếng chân Đăng bước xuống cầu thang, chuẩn bị đi ca giao hàng sáng.

"Dậy sớm vậy Ngân?" Đăng hỏi, tay vơ vội chìa khoá xe đặt ngay ngắn cạnh cửa.

"Ừ, quen rồi. Với lại tao thích kiểm tra sổ sách trước khi cả nhà dậy, yên tĩnh dễ tập trung. Chứ đợi

tối cả nhà ồn ào, tao gõ sai số hoài."

"Mày làm kế toán có khác, cái gì cũng thành bảng biểu được." Đăng cười, khoác balo lên vai.

"Ừ, tao chỉ cần tụi mình đừng làm gì ngu để mất cọc thôi, còn lại tao lo được hết." Ngân đáp, giọng

nửa đùa nửa thật.

Đăng rót cho mình một ly nước lọc, uống hết một hơi rồi đặt ly vào bồn rửa, hứa sẽ rửa sau ca làm.

Anh liếc qua màn hình laptop Ngân một cái, thấy toàn số liệu dày đặc, lắc đầu cười, "Nhìn mày làm

việc sớm thế này là tao thấy hợp đồng này chắc an toàn rồi."

Đăng gật đầu, bước ra cửa, để lại Ngân một mình trong bếp với chiếc laptop đã tắt màn hình và cột

"Vật dụng bất thường" vẫn còn trống trơn. Cô nhìn nó thêm một lúc, rồi gấp máy lại, đứng dậy dọn hai

cái ly còn sót trên bàn, không nghĩ ngợi gì thêm.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →