Tối thứ Tư, ba ngày sau khi dọn vào, Đăng ngồi trong phòng riêng, mở app tính chi tiêu, gõ vào từng
khoản đã trả: cọc bốn phẩy năm triệu, tiền nhà tháng đầu một phẩy năm triệu, tổng cộng sáu triệu.
Ngoài cửa sổ, tiếng xe máy chạy ngang hẻm thỉnh thoảng vọng vào, xen lẫn tiếng ai đó đang phơi đồ
trên sân thượng nhà kế bên, va lanh canh vào móc phơi.
So với phòng trọ cũ ở Gò Vấp, hai triệu ba một tháng chưa điện nước, chỗ này rẻ hơn gần một nửa mà
diện tích gấp năm sáu lần. Con số đó vẫn khiến anh chưa hết bận tâm, dù đã kiểm tra sổ đỏ, dù đã ở
được ba ngày không thấy gì bất ổn ngoài mấy chuyện lặt vặt.
Anh gọi điện cho một người quen khác, chị Hoà, từng làm môi giới bất động sản khu Bình Thạnh trước
khi chuyển nghề bán hàng online.
"Chị Hoà ơi, em hỏi cái này chút được không?"
"Ừ, hỏi đi."
"Nhà nguyên căn khu Thạnh Mỹ Tây, gần chợ Bà Chiểu, bốn phòng ngủ, hai vệ sinh, có sân thượng, chị
tính giá thị trường tầm bao nhiêu một tháng?"
"Nguyên căn kiểu đó khu đó chắc mười hai tới mười lăm triệu một tháng, tuỳ mặt tiền hẻm rộng hẹp."
"Vậy nếu chủ nhà cho thuê sáu triệu một tháng, chia bốn người, có gì bất thường không chị?"
Chị Hoà cười trong điện thoại. "Rẻ dữ vậy? Chắc chủ muốn giữ khách thuê dài hạn, khỏi mất công tìm
người mới hoài, với lại không qua môi giới thì đỡ được khoản hoa hồng mười phần trăm tháng đầu, cũng
đáng kể. Cũng có nhiều chủ nhà lớn tuổi thích kiểu cho thuê rẻ để có người ở, đỡ nhà bỏ trống xuống
cấp, hơn là kiếm lời tối đa."
"Vậy không phải kiểu lừa đảo gì hết hả chị?"
"Lừa đảo gì được, em có hợp đồng, có sổ đỏ đối chiếu rồi mà. Yên tâm đi, có khi bà đó chỉ hơi... đặc
biệt thôi."
"Đặc biệt kiểu gì hả chị?"
"Chị không biết bà cụ thể em nói, nhưng chị gặp nhiều chủ nhà lớn tuổi lắm rồi. Có người thích cho
thuê rẻ vì từng bị mất người thân, muốn nhà lúc nào cũng có hơi người, có tiếng cười. Có người thì
chỉ đơn giản không rành thị trường, định giá theo cảm tính hồi mười năm trước rồi cứ giữ vậy. Đủ kiểu
hết, em đừng nghĩ xấu quá."
Đăng cảm ơn, cúp máy, nằm xuống giường, thở ra một hơi dài. Cảm giác nhẹ nhõm lan khắp người, như
vừa tháo được một cái dây thừng thắt quanh ngực suốt mấy ngày qua mà chính anh cũng không nhận ra.
Anh mở nhóm chat, gõ:
[Đăng]: Vừa hỏi chị quen làm môi giới. Giá này thiệt, yên tâm được rồi, không phải lừa đảo tài chính
gì đâu.
[Vy]: Ừ, tao lo cái khác cơ.
[Ngân]: Cái gì?
[Vy]: Cái điều khoản đó á. Chứ tiền bạc tao cũng đâu có nghi nhiều, giấy tờ rõ ràng mà.
[Đăng]: Ờ. Tao cũng vậy.
Đăng nhìn màn hình một lúc, cảm giác nhẹ nhõm ban nãy bị thay bằng một cảm giác khác, mơ hồ hơn, khó
gọi tên hơn nhiều so với nỗi sợ bị lừa tiền quen thuộc. Cái sợ cũ, anh biết cách xử lý: kiểm tra, đối
chiếu, hỏi người quen, nhìn giấy tờ. Cái sợ mới này không có cách nào kiểm tra được, vì chính điều
khoản cấm anh làm điều đó.
Anh đặt điện thoại lên ngực, nhìn trần nhà một lúc.
Từ phòng bên, tiếng Ngân đang gọi video về nhà, giọng cười nói vui vẻ vọng qua vách mỏng. Từ phòng
Khuê, không có tiếng gì, chỉ có ánh đèn hắt ra khe cửa cho thấy anh vẫn còn thức.
Đăng ngồi dậy, bước ra hành lang, định gõ cửa hỏi Khuê có ngủ chưa, nhưng đứng trước cửa một lúc rồi
lại thôi, quay về phòng mình.
Anh chưa có lý do gì để hỏi cả. Chỉ là một cảm giác, và cảm giác thì không phải bằng chứng.
Đăng nằm lại xuống giường, mở lại đoạn hội thoại đã lưu với chị Hoà trong danh bạ, gõ thêm một câu
cảm ơn kèm biểu tượng cảm xúc, rồi tắt màn hình. Trong đầu anh, hai loại nỗi sợ vẫn tiếp tục chạy
song song, một loại đã có lời giải, một loại còn treo lơ lửng chưa biết tra cứu ở đâu. Anh nhắm mắt,
cố ngủ, nhưng phải một lúc lâu sau, khi tiếng nhạc từ cuộc gọi video của Ngân bên phòng kế đã tắt
hẳn, anh mới thật sự chìm vào giấc ngủ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →