Chiều hôm sau, khi Ngân đang cọ nồi ở bồn rửa, cô réo gọi Khuê ra phụ lau lại mảng tường phía sau bếp
ga, chỗ dính dầu mỡ ám vàng từ đợt nào không rõ. Bên ngoài, tiếng xe cộ ngoài đường lớn vọng vào hẻm
nhỏ nghe xa xăm, lẫn với tiếng quạt trần cũ kêu è è trên đầu.
"Cao vậy tao với không tới, phiền anh Khuê chút," Ngân gọi to, tay vẫn không ngừng cọ đáy nồi.
Khuê cầm khăn ẩm, đứng trên một cái ghế nhựa, lau từng mảng theo hình tròn. Anh làm việc này khá
quen tay, hồi còn ở Gò Vấp anh vẫn tự sơn lại tường phòng trọ mỗi năm một lần, cho đỡ chán mắt. Mảng
tường bếp ở đây cũ hơn anh tưởng lúc mới nhìn qua ngày xem nhà, lớp sơn trắng đã ngả sang màu ngà,
vài chỗ bong tróc nhẹ để lộ lớp vữa xám bên dưới.
Đến góc tường gần cửa sổ, chỗ ánh sáng chiều chiếu xiên vào rõ nhất, anh khựng tay lại.
Một vệt ố nhỏ, hình dáng như một bàn tay trẻ con áp vào tường, năm ngón xoè ra không đều, màu nâu
nhạt gần như hoà vào lớp sơn cũ, chỉ hiện rõ khi có ánh sáng chiếu đúng góc.
"Cái này..." Khuê lẩm bẩm, đưa tay khăn lau thử, nhưng vệt ố không mờ đi, chỉ hơi loang thêm một
chút rồi giữ nguyên hình dạng.
"Gì vậy?" Ngân hỏi từ bồn rửa, không quay lại nhìn.
"Không có gì. Chắc ẩm mốc thôi." Khuê lau thêm vài lần nữa cho có, rồi bước xuống ghế.
Anh không nói thêm, nhưng mắt vẫn liếc lại góc tường đó vài lần trong lúc phụ dọn bát đĩa. Với con
mắt của một người vẽ, anh nhận ra một điều lạ: vết ố này không giống vết dầu mỡ bám lâu ngày, bố cục
của nó quá rõ ràng, quá có chủ đích, như một dấu tay thật sự từng áp lên tường lúc còn ướt sơn, rồi
để lại dấu vĩnh viễn.
Anh rút điện thoại, chụp lại một tấm ảnh, không phải để khoe ai, chỉ để giữ cho riêng mình, một thói
quen của người hay ghi chú lại mọi chi tiết thị giác bất thường.
"Anh Khuê chụp gì vậy?" Vy hỏi, vừa bước vào bếp lấy nước, tóc còn ướt sau khi tắm, tay cầm ly thuỷ
tinh quen thuộc cô mang theo từ ký túc xá.
"À, không có gì. Định vẽ lại cái góc bếp này, đẹp." Khuê cất điện thoại, cười gượng.
Vy không hỏi thêm, rót nước, rồi đi ra ngoài. Cô không để ý kỹ, nhưng nếu để ý, cô sẽ thấy Khuê nhìn
theo vệt ố đó thêm một lần nữa trước khi tắt đèn bếp.
Buổi tối, khi cả nhà đã tắm rửa xong, ngồi quây quần xem chung một bộ phim trên laptop của Ngân, Khuê
xin phép lên phòng trước, nói mệt muốn ngủ sớm.
Anh không ngủ ngay. Anh ngồi bên cửa sổ phòng mình, nhìn ra khoảng sân sau tối om, nơi có thể thấy mờ
mờ cầu thang dẫn lên gác lửng từ góc này. Cửa phòng khoá phía trên, chỉ có một khe sáng rất mỏng lọt
ra từ dưới cửa, chắc do đèn hành lang bên ngoài hắt vào, chứ trong đó chắc chắn không có ai.
Anh mở sổ phác thảo, định vẽ lại vệt ố hình bàn tay theo trí nhớ, nhưng vẽ được nửa chừng thì dừng
lại, gạch bỏ nét vẽ, xé trang giấy vò lại.
Không phải vì hình vẽ xấu. Mà vì khi vẽ tới ngón tay út, tay anh tự nhiên run lên, như thể chính anh
đang nhớ lại một bàn tay cụ thể nào đó, dù anh biết chắc mình chưa từng thấy vệt ố này trước đây.
Anh đặt bút xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, rồi tắt đèn đi ngủ, để lại tờ giấy vò trong sọt
rác, và cầu thang dẫn lên gác lửng vẫn im lìm trong bóng tối, như đã im lìm rất nhiều năm trước khi
anh tới đây.
Đêm đó anh ngủ không sâu, thi thoảng giật mình tỉnh giấc mà không nhớ vừa mơ gì, chỉ còn lại một cảm
giác lành lạnh nơi lòng bàn tay, như vừa chạm vào một bức tường ẩm. Anh xoè tay ra nhìn dưới ánh đèn
ngủ mờ, chẳng có gì cả, chỉ là bàn tay bình thường của chính mình, nhưng anh vẫn nằm thức thêm một
lúc lâu trước khi thiếp đi lần nữa, tai lắng nghe tiếng nhà cửa kẽo kẹt rất khẽ, thứ âm thanh mà nhà
cũ nào cũng có, chẳng có gì phải để tâm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →