Sáng thứ Bảy, quán cà phê cóc gần vòng xoay Gò Vấp còn thưa khách, Khuê ngồi một mình ở bàn góc,
trước mặt là ly cà phê sữa đá chưa uống, đá đã tan gần nửa.
Anh lục lại điện thoại cũ, cái máy đời 2021 giờ chỉ dùng để lưu ảnh và xem lại tin nhắn xưa, vì máy
chính đã đổi số từ lâu. Kéo xuống cuộc trò chuyện với một cái tên anh không xoá được dù đã hai năm
không nhắn gì thêm, một cái tên anh chưa từng nói ra với ai kể từ ngày đó.
Tin nhắn cuối cùng, gửi tháng Năm năm hai ngàn hai mươi bốn: "Ê tối nay ra hẻm Cây Sung chơi không,
tao ở gần đó."
Sau tin đó, không còn gì nữa. Không hồi âm, không cuộc gọi nhỡ, không một dòng trạng thái nào trên
mạng xã hội suốt hơn một năm. Khuê đã thử tìm vài lần đầu, gọi không được, nhắn không thấy đã xem,
tài khoản Facebook cũng lặng im như một ngôi nhà đóng cửa. Dần dần anh thôi tìm, không phải vì hết
lo, mà vì không biết tìm bằng cách nào nữa.
Tuần trước, khi lướt một hội nhóm tìm phòng trọ trên Facebook, anh thấy dòng chữ "cho thuê nguyên căn
hẻm Cây Sung, Bình Thạnh" và tay anh khựng lại trên màn hình cả phút. Không phải mọi con hẻm đều tên
Cây Sung. Anh tra thêm, xác nhận đúng khu vực người ấy từng nhắc tới trong tin nhắn cũ.
Anh có thể bỏ qua. Có hàng chục tin đăng khác, giá tương đương, ở những khu khác. Nhưng anh đã nhắn
tin hỏi thăm, rồi hẹn giờ đi xem, rồi đứng đó cả buổi chiều hôm qua như thể chuyện đó hoàn toàn tình
cờ.
"Chỉ là tình cờ thôi," anh tự nhủ, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn nhựa. "Nhiều hẻm tên Cây Sung lắm, biết
đâu không phải chỗ đó."
Nhưng anh biết mình đang nói dối chính mình. Anh nhớ rõ người bạn ấy từng kể có một cây sung cổ thụ đầu hẻm,
"to như trong phim, tán nó che gần nửa cái ngã ba." Hôm qua anh đứng dưới đúng cái cây đó, và cảm
giác trong ngực anh không giống một sự trùng hợp chút nào.
Điện thoại của anh, máy chính, rung lên một tin nhắn từ nhóm chat mới lập "NHÀ CÂY SUNG 🌳". Ngân
nhắn hỏi có ai đồng ý ký hợp đồng tối mai không.
Khuê nhìn dòng tin nhắn một lúc lâu.
Nếu anh dọn vào đó, anh sẽ ở trong chính căn nhà người ấy từng nhắc tới, có thể là căn nhà cuối cùng
anh biết người ấy từng sống ở đâu đó. Nhưng anh cũng biết, nếu dọn vào, anh sẽ phải ký một hợp đồng
cấm hỏi bất cứ điều gì về người thuê trước. Nghĩa là dù có ở ngay trong căn nhà đó, anh vẫn không
được phép hỏi thẳng liệu người ấy có từng ở đây hay không.
Cái nghịch lý đó khiến anh vừa buồn cười vừa thấy nghẹn.
Sổ phác thảo mở sẵn trên bàn, mấy nét vẽ nguệch ngoạc anh vẽ trong lúc suy nghĩ: một cánh cửa, một
tán cây, một dáng người đứng quay lưng không rõ mặt. Anh gấp sổ lại, xoa xoa mặt.
"Tao... thôi, để tao coi lại đã," anh tự lẩm bẩm, rồi gõ vào ô chat nhóm: "ok."
Chỉ hai chữ. Không thêm gì. Anh đọc lại tin nhắn của mình, thấy nó lạnh lùng khác thường so với cách
anh vẫn nhắn tin bình thường, nhưng không sửa lại. Sửa thêm chỉ khiến anh phải giải thích nhiều hơn,
mà anh chưa sẵn sàng giải thích gì với ai lúc này.
Anh uống nốt ngụm cà phê đã nhạt vì đá tan, đứng dậy, khoác túi đựng sổ phác thảo lên vai, bước ra
khỏi quán.
Từ vòng xoay Gò Vấp, anh chạy xe máy hơn hai mươi phút mới tới đầu hẻm Cây Sung, đúng giờ hẹn ký hợp
đồng buổi chiều. Con hẻm hiện ra quen thuộc như một khung hình anh đã xem lại trong đầu suốt cả tuần,
dù chỉ mới đi qua đúng một lần.
Cây sung đầu hẻm đứng đó, tán lá xoè rộng, rễ nổi trên mặt đất như những bắp tay già. Khuê dừng xe,
tắt máy, ngồi im trên yên một lúc, mắt ngước nhìn tán cây.
Từ đâu đó rất sâu trong ký ức, một giọng nói quen thuộc vang lên rõ tới mức khiến anh giật mình: "Mày mà tới đây
một lần là mê liền, tao nói thiệt."
Khuê xuống xe, bước chậm về phía cây, tay siết chặt quai túi hơn bao giờ hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →