🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng thứ Bảy, nắng sớm chiếu vàng cả con hẻm, cô Tuyết tới nhà Cây Sung sớm hơn mọi lần trước, tay

cầm một chùm chìa khoá cũ, kêu leng keng theo từng bước chân bà đi vào sân trước. Dáng đi của bà, dù

vẫn chậm rãi như mọi khi, có gì đó nhẹ nhàng hơn hẳn, như thể một quyết định quan trọng đã được đưa

ra sau nhiều đêm trăn trở.

Bốn người đang ăn sáng, đều dừng đũa khi thấy bà, có phần ngạc nhiên vì sự xuất hiện bất ngờ.

"Cô có chuyện muốn nói với các con," cô Tuyết mở lời, ngồi xuống ghế Ngân mời, giọng có phần khác lạ,

vừa nghiêm túc vừa có gì đó nhẹ nhõm hơn thường lệ.

Cả bốn im lặng, chờ đợi.

"Mấy hôm nay, cô suy nghĩ rất nhiều về quyết định bán căn nhà này," bà bắt đầu, "Anh Phát vẫn đang

chờ câu trả lời, và tình hình tài chính của cô cũng đang cần một khoản tiền lớn để giải quyết một

khoản vay cũ."

Cả nhóm nín thở, chờ đợi điều tiếp theo.

"Nhưng cô quyết định rồi. Cô sẽ không bán căn nhà Cây Sung này." Cô Tuyết nhìn quanh bàn, ánh mắt ấm

áp hơn hẳn mọi khi. "Cô sẽ bán một mảnh đất nhỏ ở quê, tài sản cuối cùng cô còn giữ từ thời cha mẹ để

lại. Nó đủ để giải quyết khoản nợ, dù cô sẽ tiếc nuối vì đó cũng là một phần ký ức của cô."

"Cô ơi, cô không cần phải làm vậy vì tụi con đâu," Khuê nói, giọng xúc động.

"Cô không làm vì các con," cô Tuyết đáp, mỉm cười nhẹ, "Cô làm vì chính cô. Chứng kiến các con chọn

nói thật với nhau, chọn không lặp lại những gì nhóm trước đã trải qua, cô nhận ra, có lẽ, lần này,

điều cô vẫn hy vọng suốt nhiều năm qua cuối cùng cũng thành hiện thực. Cô không muốn phá vỡ nó chỉ vì

tiền bạc."

Cả bốn người xúc động, không ai nói được gì trong giây lát.

"Con anh Phát thì sao cô, ổng có buồn không?" Ngân hỏi, vẫn còn chút áy náy dù đó không phải quyết

định của nhóm.

"Ổng là người làm ăn chuyên nghiệp, ổng hiểu mà," cô Tuyết đáp, "Cô đã gọi báo cho ổng rồi. Ổng không

vui, nhưng ổng cũng nói sẽ tôn trọng quyết định của cô, và vẫn để ngỏ nếu sau này cô đổi ý. Đó là

công việc của ổng, không có gì phải áy náy cả."

"Và," cô Tuyết nói tiếp, đưa chùm chìa khoá lên, tách ra một chiếc chìa cũ kỹ, khác hẳn những chiếc

còn lại, "Cô nghĩ đã tới lúc các con nên thấy những gì ở trên gác lửng."

Cả nhóm sững người. Đó là căn phòng luôn khoá kín suốt từ ngày họ dọn vào, căn phòng không ai từng

được phép bước chân vào.

"Cô chưa từng đưa chìa khoá này cho bất kỳ nhóm thuê nào trước đây," cô Tuyết nói, đứng dậy, ra hiệu

cho cả nhóm đi theo. "Nhưng lần này, cô nghĩ các con xứng đáng được biết."

Cả năm người bước lên cầu thang gỗ, dừng lại trước cánh cửa gác lửng nhỏ, lớp bụi bám dày trên khung

cửa cho thấy nó đã không được mở ra trong một thời gian rất dài.

Cô Tuyết tra chìa vào ổ khoá cũ, xoay nhẹ, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, cánh cửa hé mở, mùi

bụi và giấy cũ ùa ra, lẫn với một luồng ánh sáng yếu ớt lọt qua ô cửa sổ nhỏ phía trong.

Cả nhóm đứng ở ngưỡng cửa, không ai dám bước vào ngay, mắt nhìn vào khoảng không gian tối om phía

trước, nơi những đồ đạc phủ đầy bụi của nhóm thuê trước vẫn còn nguyên vẹn, y như ngày họ rời đi mà

chưa một ai từng động tới.

"Vào đi các con," cô Tuyết nói, giọng nhẹ nhàng, "Cô nghĩ, có lẽ trong đó có những gì các con cần

tìm."

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →