🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bên trong căn gác lửng nhỏ, ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ duy nhất chiếu xuống một không gian bám đầy

bụi thời gian, những món đồ đạc của nhóm thuê trước vẫn còn nguyên vẹn như ngày họ rời đi. Mùi ẩm mốc

và giấy cũ hoà quyện, mỗi bước chân của cả nhóm đều làm bụi bay lên lơ lửng trong luồng ánh sáng

mỏng, như những hạt thời gian vừa được đánh thức sau nhiều năm ngủ yên.

Một chiếc kệ sách nhỏ, vài cuốn sách cũ, một tấm nệm gấp gọn dựa vào tường, và ở góc phòng, một chiếc

hộp các tông lớn hơn, dán băng keo cẩn thận, như thể ai đó đã định mang theo nhưng cuối cùng lại

không kịp, hoặc không muốn.

Khuê bước tới trước, tay run run mở nắp hộp. Bên trong là quần áo cũ, vài cuốn sổ tay, và nằm trên

cùng, một phong thư đã ố vàng theo thời gian, mặt ngoài viết tay bằng nét chữ quen thuộc anh nhận ra

ngay lập tức: "Cho ai mở được cánh cửa này sau tôi."

Anh cầm phong thư lên, tay run tới mức phải hít một hơi thật sâu mới đủ bình tĩnh mở nó ra.

Bên trong là một tờ giấy gấp làm tư, nét chữ viết vội nhưng rõ ràng:

"Nếu bạn đang đọc những dòng này, nghĩa là cô Tuyết đã tin tưởng bạn đủ để đưa chìa khoá phòng này.

Tôi không biết bạn là ai, nhưng tôi hy vọng bạn đối xử tốt với ba người bạn còn lại của tôi, nếu họ

còn ở đây, hoặc với chính nhóm của bạn, nếu họ không còn.

Tôi rời đi vì tôi không đủ can đảm đối diện với một sự thật tôi biết nhưng không thể nói ra. Tôi

tưởng im lặng là cách bảo vệ tốt nhất, nhưng giờ tôi không chắc điều đó có đúng không nữa.

Đừng hỏi giùm tôi. Nhưng nếu có ai cần mở cánh cửa nào đó, đừng ngại. Tôi ước gì mình đã có ai đó nói

với tôi câu này, trước khi tôi bỏ đi.

Tùng."

Khuê đọc đi đọc lại lá thư nhiều lần, nước mắt lăn dài không kiềm chế được, những người còn lại đứng

xung quanh, im lặng, để anh có không gian riêng với cảm xúc của mình.

"Đây là chữ của Tùng thật," anh nói, giọng nghẹn ngào, "Anh ấy đã ở đây, đúng phòng này, ngay trước

khi rời đi."

Vy nhẹ nhàng lục tiếp trong hộp, tìm thấy một cuốn sổ địa chỉ cũ, loại sổ tay viết tay người ta hay

dùng trước khi điện thoại thông minh trở nên phổ biến. Cô lật qua từng trang, dừng lại ở một trang có

một số điện thoại bị gạch xoá, rồi viết lại bên cạnh bằng một nét chữ khác, có vẻ mới hơn.

"Khuê, cái này có phải chữ của anh Tùng không?" cô hỏi, đưa cuốn sổ cho anh xem.

Khuê nhìn kỹ, gật đầu, tim đập nhanh hơn bao giờ hết. "Là chữ của Tùng. Số điện thoại này... có thể

là số mới của anh ấy."

Cả nhóm nhìn nhau, một tia hy vọng mong manh nhưng thật sự vừa loé lên giữa tất cả những gì họ vừa

trải qua.

"Anh có muốn gọi không?" Ngân hỏi khẽ.

Khuê nhìn con số, tay vẫn còn run, không trả lời ngay, chỉ cất cuốn sổ vào túi áo, cẩn thận như thể

đó là thứ quý giá nhất anh từng cầm trong đời.

"Con nghĩ, ngoài chuyện này, còn nhiều chuyện khác trong hộp đó cũng thuộc về mấy đứa nhóm trước,"

cô Tuyết nói khẽ, đứng ở khung cửa nhìn vào, không bước hẳn vào phòng. "Cô sẽ để các con tự quyết

định muốn giữ lại gì, muốn làm gì với căn phòng này từ giờ."

"Cảm ơn cô," Khuê nói, giọng vẫn còn nghẹn, "Cảm ơn cô đã tin tưởng tụi con."

Cô Tuyết chỉ mỉm cười, không nói thêm, để cả bốn người ở lại với căn phòng và những ký ức vừa được mở

ra, một không gian đã đóng kín suốt nhiều năm giờ đây tràn ngập ánh sáng lẫn hy vọng.

Hết Chương 50

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 51
← TrướcTiếp →