🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Khoảng lặng dài từ những chia sẻ của Vy vẫn còn kéo dài thêm vài giây, cả bàn ăn chìm trong một sự im

lặng nặng nề nhưng không còn ngột ngạt như những lần trước, một sự im lặng của bốn người vừa mở lòng

hết mức với nhau. Ngọn đèn phòng ăn hắt ánh vàng dịu lên bốn gương mặt còn vương vệt nước mắt, mệt

mỏi nhưng nhẹ nhõm hơn hẳn bất kỳ khoảnh khắc nào kể từ ngày họ dọn vào căn nhà này.

Đăng, người luôn không giỏi chịu đựng những khoảnh khắc quá nghiêm trọng kéo dài, cuối cùng phá vỡ nó

bằng một câu nói bất ngờ.

"Ê, mà nói thiệt nha, sau vụ này, tao nghĩ tụi mình nên đổi tên nhóm chat thành 'Hội Những Người Từng

Giấu Bí Mật' cho đúng tinh thần."

Cả bàn im lặng đúng một giây, rồi bật cười cùng lúc, tiếng cười vỡ oà sau bao căng thẳng dồn nén,

Ngân cười tới sặc cả nước, phải vỗ ngực mấy cái mới thở được bình thường.

"Mày đúng là chỉ được cái lúc nào cũng chọc cười đúng lúc," Vy nói, vừa cười vừa lau nước mắt còn sót

lại, giờ đã lẫn cả nước mắt vì cười.

"Ai bảo, đây là tài năng thiên bẩm đó nha," Đăng đáp, ra vẻ tự hào, khiến cả nhóm lại cười thêm một

trận nữa.

Không khí trong phòng ăn, chỉ vài phút trước còn nặng nề tới mức khó thở, giờ đã chuyển hẳn sang một

sắc thái ấm áp, nhẹ nhõm, như một cơn mưa lớn vừa tạnh, để lại bầu không khí trong lành phía sau.

Cả bốn người đứng dậy cùng nhau dọn dẹp bàn ăn, mỗi người một việc, không cần phân công, một sự ăn ý

tự nhiên hình thành sau đêm chia sẻ này.

"Ê, lần này ai cũng phải rửa chén của mình nha, khỏi cãi nhau nữa," Ngân nói, xắn tay áo lên, bắt đầu

rửa những chiếc chén còn sót lại.

"Ừ, để tao phụ," Khuê nói, cầm khăn lau khô những chiếc chén Ngân vừa rửa xong, một hình ảnh giản dị

nhưng ấm áp, khác hẳn không khí căng thẳng đã bao trùm căn bếp này suốt nhiều tuần qua.

Lần đầu tiên kể từ ngày dọn vào, không có chiếc đĩa nào bị bỏ quên trên bàn qua đêm, không có một góc

bếp nào còn bừa bộn khi cả bốn người lần lượt tắt đèn đi ngủ.

Trước khi mọi người giải tán về phòng, Khuê đứng lại một chút ở cửa bếp, nhìn ba người bạn của mình,

giọng khẽ nhưng rõ ràng: "Cảm ơn tụi mày đã không bỏ đi."

Không ai hỏi lại ý anh muốn nói gì, vì tất cả đều hiểu, sau tất cả những gì đã xảy ra, đó là câu nói

thẳng thắn và chân thật nhất mà Khuê từng nói kể từ ngày anh bước qua cánh cửa sơn xanh rêu của căn

nhà này.

"Tụi tao đi đâu mà bỏ mày được," Ngân đáp, đấm nhẹ vào vai anh, "Tụi mình là một nhà mà."

Cả bốn người đứng đó một lúc, trong ánh đèn bếp ấm áp, một cảm giác gắn kết mà không ai trong số họ

từng tưởng tượng mình sẽ tìm thấy được ở một nơi xa lạ như thế này, chỉ vài tháng trước khi họ còn là

những người hoàn toàn không quen biết nhau.

"Thôi, khuya rồi, đi ngủ hết đi," Vy nói, phá vỡ khoảnh khắc ấm áp bằng một câu thực tế quen thuộc,

khiến cả nhóm bật cười thêm lần nữa.

Từng người lần lượt lên phòng, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ nghe nhẹ nhàng hơn hẳn những đêm

trước, không còn mang theo sự nặng nề của những bí mật chưa được nói ra. Đèn trong nhà tắt dần từng

phòng một, để lại căn nhà Cây Sung chìm vào một giấc ngủ yên bình hiếm hoi, như thể chính ngôi nhà

cũng đang thở phào nhẹ nhõm cùng bốn con người đang sống trong nó.

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →