Tới lượt Vy, cả bàn quay sang nhìn cô, chờ đợi. Cô ngồi thẳng lưng như mọi khi, nhưng lần này, hai tay
cô siết chặt vào nhau trên đùi, một cử chỉ hiếm thấy ở người vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh, có cấu trúc rõ
ràng trong mọi câu nói. Ánh đèn phòng ăn hắt bóng cô lên tường, dài và mảnh, không hề lay động dù cô
đang phải cố hết sức để giữ giọng mình không run.
"Hồi cấp ba," cô bắt đầu, giọng chậm hơn thường lệ, "Có một đứa bạn cùng lớp bị đồn là ăn cắp tiền
quỹ lớp. Tao biết rõ điều đó không đúng, vì tao tình cờ thấy người thật sự lấy tiền, nhưng người đó
là một đứa khác, đứa mà cả lớp đều quý, học giỏi, hay giúp đỡ mọi người."
Cô ngừng lại, hít một hơi, tiếp tục.
"Tao đã không nói ra sự thật. Tao sợ nếu nói, tao sẽ bị cô lập, vì cả lớp đều tin tưởng người kia hơn
là tin một đứa ít nói như tao. Tao chọn im lặng, để đứa bạn bị oan kia phải chịu đựng ánh mắt xa lánh
của cả lớp suốt mấy tháng trời."
Không ai trong bàn nói gì, chỉ lắng nghe.
"Cuối cùng, bạn đó chuyển trường, không nói lời từ biệt với ai, kể cả tao, người vẫn hay ngồi cạnh nó
trong giờ ra chơi. Tao không biết bây giờ bạn đó ở đâu, sống thế nào. Tao chưa bao giờ có cơ hội xin
lỗi."
Giọng Vy bắt đầu run, không phải kiểu khóc nức nở, không phải kiểu khóc vỡ oà. Chỉ là những giọt nước
mắt lặng lẽ chảy xuống, không kèm theo một tiếng nấc nào, không kèm theo một âm thanh nào, khác hẳn
hình dung thông thường về một người đang đau khổ.
Khuê lặng lẽ đưa cho cô một tờ giấy ăn từ hộp trên bàn, không nói gì, chỉ để hành động đó nói thay.
"Đó là lý do tao luôn sợ bị coi là cứng nhắc, hay giảng luật lệ khi mọi người đang cần cảm xúc," Vy
tiếp tục, giọng đã bình tĩnh hơn một chút sau khi lau nước mắt. "Nhưng thật ra, tao sợ nhất là lặp lại
chính mình, sợ lại chọn im lặng khi lẽ ra nên nói ra sự thật để bảo vệ ai đó."
"Đó cũng là lý do," cô nói thêm, nhìn về phía Khuê, "tao đã cố kiềm chế không hỏi thêm gì về Tùng,
dù tao rất muốn giúp anh. Tao sợ nếu tao hỏi sai cách, mọi thứ sẽ tệ hơn, giống hệt cách tao từng im
lặng sai cách hồi cấp ba."
"Mày không sai gì cả," Khuê nói, giọng chân thành. "Mày đã tôn trọng ranh giới của tao, đó là điều
tao cần nhất lúc đó."
"Vậy còn chuyện học luật của mày?" Ngân hỏi khẽ, "Có liên quan gì tới chuyện hồi cấp ba không?"
Vy gật đầu, khoé môi nhếch lên một chút rồi tắt ngay, không hẳn là cười. "Có chứ. Tao chọn học luật một phần vì
tao muốn học cách bảo vệ sự thật đúng cách, có bằng chứng, có quy trình, không phải chỉ dựa vào can
đảm cá nhân như hồi đó. Tao nghĩ, nếu tao biết luật sớm hơn, biết cách trình bày sự thật một cách có
hệ thống, có lẽ tao đã dám lên tiếng."
"Vậy giờ mày có nghĩ khác không?" Đăng hỏi.
"Có," Vy đáp, giọng chắc chắn hơn hẳn. "Giờ tao nghĩ, đôi khi sự thật không cần bằng chứng hoàn hảo
mới đáng được nói ra. Đôi khi chỉ cần đủ can đảm thôi."
Cả bàn chìm vào một khoảng lặng dài, không ai vội lấp đầy nó bằng lời nói, chỉ để cho những cảm xúc
vừa được chia sẻ có đủ không gian để lắng xuống, để mỗi người tự cảm nhận theo cách riêng của mình.
Ngoài cửa sổ, một cơn gió nhẹ lùa qua, làm rung khẽ những chiếc lá cây sung ngoài hẻm, âm thanh duy
nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm cả căn phòng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →