Sau khi không khí đã dịu lại, Đăng ngồi thẳng lưng, hắng giọng, biết tới lượt mình. Anh chưa bao giờ
giỏi diễn đạt cảm xúc bằng lời, luôn quen dùng hành động hơn là câu chữ, nên phải mất một lúc anh mới
sắp xếp được suy nghĩ.
"Chắc tụi mày cũng để ý, tao là đứa cẩn thận nhất trong nhóm, hay nghi ngờ đủ thứ," anh mở đầu, giọng
có phần ngượng nghịu. "Lý do là vì cuối năm ngoái, tao bị lừa cọc hai triệu ở một chỗ trọ, qua một
tin đăng trên Facebook. Nghe thì không nhiều tiền, nhưng với tao lúc đó, đó gần như là toàn bộ số dư
tao dành dụm được sau ba tháng chạy xe cật lực."
Cả ba người lắng nghe, không ai xen ngang.
"Người ta gửi ảnh đẹp, nói chuyện ngọt, tao tin liền, chuyển khoản trước khi kịp nghĩ kỹ. Sau đó thì
mất luôn liên lạc, số điện thoại cũng khoá luôn." Đăng cười khan, một tiếng cười không hề vui vẻ.
"Từ đó tao tự nhủ, không bao giờ để mình bị lừa lần nữa. Tao soi kỹ mọi thứ, không tin ai dễ dàng,
kể cả khi mọi chuyện có vẻ ổn."
"Vậy hồi ký hợp đồng với tụi tao, mày cũng nghi ngờ hết đúng không?" Ngân hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Ừ, thú thật là vậy," Đăng gật, "Tao kiểm tra sổ đỏ, hỏi người quen, đủ kiểu. Nhưng dần dần, khi ở
chung với tụi mày, tao bắt đầu tin tưởng hơn, dù trong đầu vẫn luôn có một góc cảnh giác không bao
giờ tắt hẳn."
Anh nhìn quanh bàn, ánh mắt dừng lại một chút ở Vy trước khi tiếp tục. "Tao nghĩ, cái khó nhất với tao
không phải là tin người khác, mà là tin vào chính khả năng phán đoán của mình. Tao sợ nếu tao tin
sai lần nữa, tao sẽ không chỉ mất tiền, mà mất luôn cả sự tự tin vào bản thân."
"Nhưng mày đã tin đúng mà," Vy nói, giọng chắc chắn. "Mày tin tụi tao, và tụi tao không làm mày thất
vọng, đúng không?"
Đăng gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên môi, khác hẳn kiểu cười gượng gạo anh vẫn hay dùng
để che giấu cảm xúc thật.
"Còn một chuyện nữa," anh nói, giọng chậm lại, "Tao nghĩ, thật ra, tao đã tin tưởng tụi mày từ lâu
rồi, chỉ là tao chưa từng nói ra thành lời. Tao nhớ sinh nhật của cả ba đứa, tao để phần đồ ăn cho
từng người mỗi khi ai đó về trễ. Tao làm những việc đó không phải vì nghĩa vụ, mà vì tao thật sự quý
tụi mày, dù miệng vẫn hay nói 'ở tạm thôi mà' để ra vẻ không dính dáng gì sâu sắc."
Cả ba người bật cười nhẹ, một khoảnh khắc ấm áp xen giữa những chia sẻ nặng nề, đúng như câu nói cửa
miệng quen thuộc của anh đã trở thành, giờ đây, một lời tự trào hơn là một lời trấn an thật lòng.
"Cảm ơn mày đã nói thật," Khuê nói, gật đầu với Đăng, "Tao hiểu cảm giác sợ tin sai người lắm."
Đăng gật lại, rồi quay sang nhìn cả nhóm, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau khi trút bỏ được điều
mình giữ kín suốt bao lâu nay.
"Có một điều nữa," anh nói tiếp, giọng chần chừ, mắt liếc nhanh về phía Vy rồi lại nhìn xuống bàn.
"Nhưng thôi, để lúc khác, hôm nay chắc đủ rồi."
"Ơ, nói luôn đi, giờ ai cũng đang nói thật mà," Ngân giục, tò mò ra mặt.
"Không, thật sự để lúc khác," Đăng cười trừ, xua tay, rõ ràng có điều gì đó anh chưa sẵn sàng nói
trước mặt cả nhóm, một điều riêng tư hơn những gì anh vừa chia sẻ, liên quan tới một người cụ thể
trong bàn ăn này chứ không phải cả nhóm.
Vy liếc nhìn anh một cái, đoán được phần nào, nhưng không hỏi thêm, chỉ khẽ mỉm cười, để câu chuyện
trôi qua tự nhiên, dành phần còn lại cho một dịp riêng tư hơn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →