Ngân đặt hai tay lên bàn, hít thêm một hơi nữa trước khi bắt đầu, ánh mắt lướt qua từng người trong
nhóm, như đang xin phép mỗi người cho những gì cô sắp nói ra.
"Từ hồi mới dọn vào, tao vẫn giấu tụi mày một chuyện." Cô ngừng lại, tay đưa lên tháo chiếc đồng hồ
đeo tay, một cử chỉ chưa từng xảy ra trong suốt gần hai tháng sống chung, đặt nó nhẹ nhàng lên giữa
mặt bàn. "Cái này em trai tao tặng, hồi nó mới đi làm. Nó là lý do chính khiến tao phải giấu tụi mày
chuyện tao sắp kể."
Cả ba người còn lại im lặng, chờ đợi.
"Em tao đang học năm hai đại học, ở quê. Mấy tháng trước, nó vay nợ để đóng học phí và tiền sinh
hoạt vì ba mẹ tao dạo này làm ăn khó khăn, mất mùa liên tục hai vụ liền. Nó không dám nói với ba mẹ,
sợ ông bà lo. Nó nhắn tao, và tao âm thầm gửi tiền về giúp nó trả dần, mỗi tháng một ít, không cho ai
biết, kể cả gia đình."
"Bao nhiêu vậy?" Đăng hỏi, giọng nhẹ nhàng, không phán xét.
"Mười triệu," Ngân đáp, giọng run nhẹ khi nói ra con số cụ thể lần đầu tiên. "Tao đã gửi được hai
triệu, còn tám triệu nữa. Đó là lý do tao luôn kiểm tra chi tiêu kỹ lưỡng, luôn lo lắng về tiền bạc,
vì tao đang cố cân đối để vừa trả nợ giúp em, vừa đủ sống, vừa đủ đóng tiền nhà đúng hạn với tụi mày."
Vy đưa tay nắm nhẹ lấy tay Ngân, không nói gì, chỉ để hành động đó nói thay lời an ủi.
"Tao xin lỗi vì đã không nói sớm hơn," Ngân tiếp tục, mắt đỏ hoe. "Tao sợ tụi mày nghĩ tao yếu đuối,
hoặc lo tao không đủ khả năng đóng tiền nhà đều đặn. Nhưng nghe câu chuyện của Khuê, của Tùng, của
Bình, tao nhận ra, giấu diếm chỉ khiến mọi thứ nặng nề hơn thôi."
"Mày không yếu đuối chút nào hết," Khuê nói, giọng chân thành, "Mày là người mạnh mẽ nhất trong tụi
tao, lo cho gia đình mà vẫn giữ được mọi thứ ổn định như vậy."
"Tao nghĩ," Đăng nói thêm, đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Ngân, "tụi tao có thể giúp mày, nếu mày
cần. Không phải cho không, nhưng ít nhất tụi tao biết chuyện, có gì khó khăn thì cùng nhau tính."
"Đúng đó," Vy tiếp lời, "Với lại, mày lo cho em mày như vậy, đâu có gì phải xấu hổ. Tao thấy đó là
điều đáng tự hào mới đúng."
Ngân nhìn ba người bạn, lòng ngập tràn một cảm giác được thấu hiểu mà cô chưa từng dám mong đợi, dù
trong sâu thẳm, đó chính xác là điều cô luôn khao khát kể từ lần chia tay đau đớn với người yêu cũ,
người đã giấu cô một khoản nợ suốt hai năm trời mà cô không hề hay biết.
"Tao cứ nghĩ, nếu tao nói ra, tụi mày sẽ nghĩ tao giống hệt người yêu cũ của tao, giấu tiền bạc, giấu
chuyện quan trọng," cô nói tiếp, giọng nhỏ dần. "Nhưng giờ tao mới nhận ra, cái khác biệt lớn nhất là
tao giấu vì lo cho người khác, còn ảnh giấu vì lo cho bản thân ảnh."
Ngân bật khóc, không phải kiểu khóc nức nở, chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, không kèm
theo tiếng nấc, một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn biết ơn tràn ngập trong lòng cô, thứ cảm giác cô chưa
từng cho phép mình cảm nhận trọn vẹn suốt nhiều tháng qua vì luôn phải giữ vẻ mạnh mẽ trước mặt gia
đình lẫn bạn bè.
Cô cầm chiếc đồng hồ lên, đeo lại vào cổ tay, nhưng lần này, động tác đó không còn mang ý nghĩa của
một thói quen phòng thủ, mà là một sự chấp nhận, rằng gánh nặng cô mang không cần phải mang một mình
nữa.
"Cảm ơn tụi mày," cô nói khẽ, lau nước mắt, nở một nụ cười run rẩy nhưng chân thật.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →