Cô Tuyết ngồi trong phòng làm việc nhỏ ở nhà riêng, trước mặt là một chồng giấy tờ ngân hàng, những
con số khiến bà thở dài không biết bao nhiêu lần trong buổi sáng hôm đó. Ánh nắng sớm chiếu qua khung
cửa sổ, rọi lên mặt bàn gỗ cũ, nơi bà đã ngồi tính toán sổ sách suốt hơn một thập kỷ kể từ ngày nghỉ
dạy, chuyển hẳn sang nghề cho thuê nhà để trang trải cuộc sống.
Năm hai ngàn hai mươi hai, bà từng vay một khoản không nhỏ để sửa lại mái nhà và hệ thống điện của
căn nhà thứ hai, nơi cho một gia đình khác thuê, sau khi một trận mưa lớn làm dột nát nghiêm trọng.
Khoản vay đó, cộng với lãi suất, giờ đã tới hạn phải thanh toán một phần lớn trong vòng hai tháng
tới.
Thu nhập từ việc cho thuê ba căn nhà, dù ổn định, không đủ để bà xoay sở khoản tiền lớn này trong
thời gian ngắn như vậy, trừ khi bà bán bớt một tài sản nào đó.
Điện thoại reo, số của Phát.
"A lô, cô Tuyết, con Phát đây ạ. Con gọi hỏi thăm coi cô đã suy nghĩ thêm về đề nghị mua nhà chưa ạ?"
"Cô vẫn đang cân nhắc," cô Tuyết đáp, giọng mệt mỏi hơn thường lệ.
"Dạ, con hiểu cô cần thời gian. Nhưng con cũng xin phép nói thật, giá đất khu vực đó đang lên khá
nhanh, nếu cô quyết định trễ quá, giá con đưa ra có thể phải điều chỉnh lại, con không dám hứa giữ
nguyên mức giá này lâu." Giọng Phát vẫn giữ vẻ lịch sự, chuyên nghiệp, không hề có ý ép buộc, nhưng
thông tin anh đưa ra vẫn tạo thêm áp lực không nhỏ.
"Cô hiểu. Cô sẽ trả lời con sớm nhất có thể."
Cúp máy, cô Tuyết ngồi lặng, nhìn chồng giấy tờ trước mặt, rồi nhìn qua cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa
chiếu xuống khoảng sân nhỏ, chậu hoa nguyệt quế vẫn nở đều như mọi ngày, không hề hay biết gì về
những xáo trộn trong lòng người phụ nữ đang ngồi bên trong.
Bà nghĩ tới căn nhà Cây Sung, tới bốn người trẻ đang sống ở đó, tới lời hứa ngầm bà vẫn giữ với chính
mình rằng sẽ tạo ra một nơi có thể "chữa lành" cho những nhóm thuê, khác hẳn những gì đã xảy ra với
nhóm trước. Nếu bà bán căn nhà đó, lời hứa ấy sẽ tan vỡ, và bà sẽ phải đối diện với một nỗi tiếc nuối
bà không chắc mình có thể chịu đựng nổi.
Nhưng nếu không bán, khoản nợ vẫn còn đó, và tình hình tài chính của bà sẽ ngày càng khó khăn hơn.
Cô mở cuốn sổ tay bìa da, lật tới trang có tên Xuân, nhìn dòng chữ mực xanh dương đã mờ theo thời
gian, ngồi lặng rất lâu, không viết thêm gì.
Bà nghĩ tới câu chuyện mình đã kể cho Khuê nghe vài ngày trước, tới lý do bà đặt ra luật "không hỏi",
tới hy vọng bà vẫn âm thầm nuôi dưỡng rằng, một ngày nào đó, sẽ có một nhóm thuê thật sự phá vỡ được
vòng lặp đau khổ đã ám ảnh căn nhà này suốt nhiều năm qua.
Liệu nhóm hiện tại có phải là nhóm đó không? Bà không dám chắc, nhưng có một điều bà biết rõ: quyết
định bà sắp phải đưa ra trong những ngày tới sẽ ảnh hưởng sâu sắc tới câu trả lời cho câu hỏi đó.
Bà gấp sổ lại, đứng dậy, pha một ấm trà, cố gắng tìm lại sự bình tĩnh cần thiết để đối diện với những
quyết định khó khăn đang chờ đợi phía trước.
Điện thoại lại rung, lần này là tin nhắn từ Khuê, hỏi liệu bà có thể gặp cả bốn người vào cuối tuần
này không, nói có chuyện muốn trao đổi. Cô Tuyết đọc tin nhắn, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi,
dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối lo. Bà gõ lại một dòng đồng ý ngắn gọn, rồi đặt điện thoại
xuống, nhìn ra khoảng sân nhỏ, tự hỏi liệu buổi gặp gỡ sắp tới có mang lại điều gì mới mẻ hơn những gì
bà từng trải qua với những nhóm thuê trước hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →