🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Gần một giờ sáng, không ai trong bốn người còn buồn ngủ, cả nhóm vẫn ngồi nguyên ở phòng khách, ánh

đèn vàng dịu chiếu lên những gương mặt mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm hơn hẳn mọi ngày trước. Chiếc đồng hồ

treo tường, dù vẫn còn chạy chậm mười lăm phút so với giờ thật, tiếp tục tích tắc đều đặn, như thể

cơn xáo động ban nãy đã lắng xuống hoàn toàn.

"Vậy giờ mình phải làm gì?" Ngân hỏi, phá vỡ khoảng lặng kéo dài sau những gì Khuê vừa thổ lộ.

"Tao nghĩ," Đăng nói chậm rãi, "trước tiên là tụi mình cần tin tưởng nhau hơn. Cái gì đã qua thì qua

rồi, quan trọng là từ giờ tụi mình không giấu nhau nữa."

Khuê ngẩng lên nhìn Đăng, có phần bất ngờ trước sự bao dung đó. "Mày không giận tao à? Tao đã lừa dối

tụi mày suốt bao lâu nay."

"Giận thì có," Đăng thừa nhận, "nhưng tao hiểu vì sao mày làm vậy. Tao cũng từng giấu nhiều thứ vì

sợ, tao hiểu cái cảm giác đó." Anh nhớ lại lần bị lừa cọc năm ngoái, lần anh phải giấu đi sự xấu hổ và

tổn thương suốt nhiều tháng trước khi có thể kể lại với ai đó.

Vy ngồi im, tay vẫn cầm cuốn sổ ghi chú luật của mình, nhưng lần này cô không mở ra, chỉ giữ nó trong

lòng như một thói quen trấn an. "Tao nghĩ tụi mình cần nói chuyện với cô Tuyết. Cô ấy chắc chắn biết

nhiều hơn những gì cô từng kể."

"Tao đồng ý," Ngân gật đầu. "Nhưng không phải để buộc tội ai, chỉ để hiểu rõ hơn thôi."

Cuộc trò chuyện tiếp tục thêm một lúc, không khí dần trở nên nhẹ nhàng hơn, gần giống như những ngày

đầu mới dọn vào, khi bốn người còn chưa biết về những bí ẩn đang chờ đợi họ phía trước.

Nhưng giữa lúc mọi người đang dần thư giãn, Vy lặng lẽ rút điện thoại, mở trình duyệt, tìm kiếm thông

tin về giá nhà đất khu vực Bình Thạnh gần đây. Gương mặt cô thoáng chút lo lắng khi nhìn những con số

hiện lên.

"Có chuyện gì vậy Vy?" Đăng hỏi, nhận ra sự thay đổi trên mặt cô.

"Không có gì lớn," Vy đáp, cố giữ giọng bình thường, "chỉ là tao thấy giá đất khu này đang tăng khá

nhanh mấy tháng gần đây. Nếu anh Phát với nhóm đầu tư của ổng thấy được cơ hội đó, chắc chắn họ sẽ ép

giá mạnh hơn với cô Tuyết."

Cả nhóm im lặng, một nỗi lo mới len vào giữa không khí vừa mới dịu xuống.

"Vậy tụi mình phải làm gì?" Ngân hỏi, giọng lại căng thẳng trở lại.

"Tao nghĩ," Khuê lên tiếng, giọng đã vững vàng hơn hẳn so với đầu buổi tối, "tụi mình nên chủ động

nói chuyện với cô Tuyết sớm, trước khi mọi thứ đi quá xa. Không phải để can thiệp vào quyết định của

cô, mà để cô biết tụi mình luôn ủng hộ cô, dù cô chọn thế nào."

Cả nhóm gật đầu đồng ý, dù trong lòng mỗi người đều hiểu rằng, dù họ có nói gì đi nữa, quyết định cuối

cùng vẫn nằm ngoài tầm kiểm soát của họ, phụ thuộc vào một người phụ nữ đang phải cân bằng giữa tình

cảm với căn nhà và những áp lực tài chính thật sự của cuộc sống.

"Vậy mai gọi cho cô hẹn gặp nha," Ngân đề xuất, đã lấy lại phần nào sự bình tĩnh thường ngày.

"Ừ, để tao gọi," Khuê nói, "Coi như là cách tao chuộc lại một phần lỗi vì đã giấu tụi mày lâu vậy."

"Đâu cần chuộc gì đâu," Vy đáp, mỉm cười nhẹ, "Tụi mình là một nhóm mà, ai cũng có phần trách nhiệm

như nhau."

Cả bốn người ngồi thêm một lúc nữa trước khi lần lượt về phòng nghỉ ngơi, nhưng lần này, khi chia tay

nhau ở chân cầu thang, không khí giữa họ ấm áp hơn hẳn bất kỳ đêm nào trước đó, như thể một lớp băng

dày đã bắt đầu tan chảy sau nhiều tuần đóng kín.

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →