🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối thứ Ba, một tuần sau buổi tối cô Tuyết ghé thăm, cả nhà lại chứng kiến thêm một hiện tượng lạ:

chiếc đồng hồ treo tường phòng khách, vốn chạy đúng giờ suốt bao lâu nay, bỗng dưng chạy chậm lại

đúng mười lăm phút, không ai lý giải được vì sao.

Đó là giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Cả bốn người tự động tụ lại phòng khách, không cần ai gọi,

ngồi vòng quanh, không khí căng như dây đàn sắp đứt.

"Đủ rồi," Ngân lên tiếng trước, giọng run nhưng kiên quyết. "Tao không chịu nổi nữa. Anh Khuê, làm ơn

nói cho tụi tao biết đi, tụi tao sợ lắm rồi."

Khuê ngồi im, mặt tái nhợt, hai tay siết chặt vào nhau.

"Người đó có phải ở nhóm trước không? Nói thẳng đi Khuê," Ngân hỏi thẳng, giọng gần như van nài, mắt

đỏ hoe.

Một khoảng im lặng dài bao trùm cả phòng khách, chỉ có tiếng đồng hồ chạy chậm tích tắc không đều,

như chính nó cũng đang chờ đợi câu trả lời.

Khuê gật đầu, chậm rãi, rồi mở miệng, giọng khàn đặc như phải cố hết sức mới đẩy được từng chữ ra

khỏi cổ họng.

"Tên anh ấy là Lê Minh Tùng."

Ngay khi hai chữ cuối cùng vừa dứt, bóng đèn trần phòng khách chớp tắt một nhịp, cả căn phòng chìm

vào bóng tối đúng một giây, rồi ánh sáng trở lại như chưa từng có gì xảy ra.

Cả bốn người sững người, không ai dám cử động, mắt nhìn nhau trong ánh đèn vừa sáng lại, không ai

biết phải hiểu hiện tượng đó thế nào, chỉ biết một điều chắc chắn: một cánh cửa vừa mới mở ra, và

không ai trong số họ có thể đóng nó lại được nữa.

"Tùng là bạn thân của tôi từ hồi cấp ba," Khuê nói tiếp, giọng đã bình tĩnh hơn một chút, như thể việc

nói ra tên đã giải phóng một phần áp lực đè nặng suốt bao lâu nay. "Tôi biết anh ấy từng thuê nhà này

với ba người khác. Tôi tìm tới đây không phải tình cờ, tôi cố ý, vì tôi muốn tìm manh mối về anh ấy."

"Vậy sao anh không nói với tụi em ngay từ đầu?" Vy hỏi, giọng không trách móc, chỉ mang một nỗi buồn

sâu sắc.

"Tôi sợ," Khuê đáp, mắt cụp xuống. "Tôi sợ nếu nói ra, tụi em sẽ nhìn tôi khác đi, sẽ nghĩ tôi lợi

dụng tụi em để tìm kiếm thông tin. Và tôi cũng sợ..." anh ngừng lại, hít một hơi sâu, "tôi sợ nếu nói

ra, tôi sẽ phải đối diện với sự thật rằng có thể Tùng đã gặp chuyện gì đó tồi tệ, mà tôi không thể

cứu được."

Đăng ngồi lặng, nghe từng lời, những mảnh ghép rời rạc anh thu thập suốt bao tuần qua cuối cùng cũng

xếp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Anh không cảm thấy giận dữ như anh từng nghĩ mình sẽ cảm thấy

nếu biết Khuê giấu điều gì đó lớn lao. Ngược lại, một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ lan toả trong anh, vì

cuối cùng, sự nghi ngờ đã có lời giải, và người bạn cùng nhà anh từng nghi ngờ hoá ra không hề phản

bội ai cả, chỉ đang mang theo một nỗi đau riêng quá lớn để chia sẻ.

"Anh còn giữ liên lạc với Tùng không?" Ngân hỏi, giọng đã dịu lại nhiều.

"Không," Khuê lắc đầu, "Anh ấy mất liên lạc hoàn toàn từ giữa năm ngoái. Tôi không biết anh ấy đang ở

đâu, sống thế nào, hay thậm chí còn ổn không."

Căn phòng chìm vào im lặng, nhưng là một sự im lặng khác hẳn những lần trước, không còn nghi kỵ, chỉ

còn lại một nỗi cảm thông sâu sắc dành cho người bạn vừa trút bỏ được gánh nặng lớn nhất anh mang

theo suốt nhiều tháng qua.

"Còn dòng chữ 'Bình' trên bảng phân công thì sao?" Vy hỏi, nhớ lại sự việc khiến cả nhóm rơi vào

khủng hoảng gần hai tuần trước. "Bình là ai?"

Khuê hít một hơi, biết mình không thể dừng lại giữa chừng nữa. "Bình là một trong ba người còn lại

của nhóm cũ. Tùng từng kể cho tôi nghe một phần, trước khi mất liên lạc, rằng Bình giấu một chuyện gì

đó, và Tùng biết nhưng chọn im lặng để bảo vệ Bình. Tôi không biết chi tiết, Tùng không nói rõ, chỉ

nói đó là lý do khiến mọi thứ giữa nhóm trở nên căng thẳng."

"Vậy là," Đăng nói chậm rãi, ghép nối các mảnh thông tin lại với nhau, "Tùng biết bí mật của Bình,

giữ im lặng để bảo vệ bạn, rồi cuối cùng lại là người phải rời đi?"

"Tôi nghĩ vậy," Khuê gật, mắt đỏ hoe. "Và tôi không muốn lặp lại sai lầm đó. Tôi không muốn giữ im

lặng nữa, dù nó có nghĩa là tôi phải đối diện với những gì tụi em nghĩ về tôi."

Ngân đứng dậy, bước tới ngồi cạnh Khuê, không nói gì, chỉ đặt một tay lên vai anh, một cử chỉ đơn

giản nhưng đủ sức nặng để nói thay mọi lời an ủi.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →