🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chủ nhật tuần đó, trời trong xanh hiếm hoi sau nhiều ngày mưa liên tục, cô Tuyết ghé nhà Cây Sung bất

ngờ vào buổi chiều, tay xách một hộp bánh còn ấm mua từ tiệm quen, một điều bà chưa từng làm trong

suốt gần hai tháng kể từ ngày cả bốn người dọn vào.

"Cô ghé thăm coi mọi người sống ổn không," bà nói, khi Ngân ra mở cửa, có phần ngạc nhiên vì sự xuất

hiện đột ngột.

"Dạ, cô vào chơi ạ," Ngân mời, gọi cả nhóm ra tiếp khách.

Cả bốn người ngồi quây quần cùng cô Tuyết ở phòng khách, không khí ban đầu còn có chút dè dặt, nhưng

dần dần trở nên tự nhiên hơn khi cô Tuyết hỏi han về công việc, học hành, cuộc sống của từng người,

với sự quan tâm chân thành khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu.

"Cô ở đây ăn cơm tối với tụi con luôn nha cô," Ngân đề nghị, khi thấy trời đã ngả về chiều muộn.

Cô Tuyết hơi bất ngờ trước lời mời, nhưng rồi gật đầu đồng ý, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi bà.

"Ừ, cô ở lại vậy."

Bữa cơm tối hôm đó diễn ra ấm cúng hơn hẳn những gì Khuê, Đăng, Vy, Ngân từng tưởng tượng khi nghĩ về

bà chủ nhà vốn luôn giữ khoảng cách. Cô Tuyết ăn uống vui vẻ, kể vài câu chuyện hài hước về thời còn

đi dạy học, khiến cả bàn ăn cười vang.

"Cô ơi," Đăng lên tiếng, giữa lúc không khí đang vui, "Con hỏi thiệt nha, cô sống một mình có buồn

không cô?"

Câu hỏi khiến không khí chùng xuống một chút. Cô Tuyết đặt đũa xuống, suy nghĩ một lúc trước khi trả

lời.

"Buồn chứ con. Nhưng cô quen rồi." Bà nhìn quanh bàn ăn, ánh mắt dừng lại ở từng gương mặt trẻ trung

đang nhìn mình chờ đợi. "Thấy tụi con sống vui vẻ với nhau vầy, cô cũng thấy ấm lòng. Cô không có

con cái, nhìn tụi con, cô như thấy lại một phần thanh xuân của mình."

"Vậy sao cô không tìm bạn tâm sự cho đỡ buồn ạ?" Ngân hỏi, giọng chân thành.

Cô Tuyết im lặng một lúc, nét mặt thoáng qua một nỗi buồn khó gọi tên. "Cô từng có một người bạn thân

lắm, nhưng lâu rồi không còn liên lạc được nữa. Từ đó cô cũng ngại làm thân với ai quá sâu, sợ lại

mất thêm lần nữa."

Không ai trong bốn người dám hỏi thêm, dù trong lòng mỗi người đều dấy lên một sự tò mò và cảm thông

sâu sắc hơn dành cho người phụ nữ vẫn luôn giữ vẻ điềm đạm, bí ẩn này.

"Ở tạm thôi mà cô," Đăng nói, cố tạo không khí nhẹ nhàng hơn, "Tụi con ở đây, coi như bạn cô cũng

được mà, dù tụi con còn trẻ hơn cô nhiều."

Cả bàn bật cười, cô Tuyết cũng cười theo, ánh mắt bà ấm áp hẳn lên. "Ừ, cảm ơn con. Có tụi con ở đây,

căn nhà này cũng đỡ trống trải hơn nhiều."

Bữa cơm kết thúc muộn, cô Tuyết đứng dậy xin phép ra về khi trời đã tối hẳn. Cả bốn người tiễn bà ra

tận cửa.

"Cô cảm ơn tụi con đã mời cô ở lại ăn cơm," bà nói, đứng ở ngưỡng cửa, quay đầu nhìn lại cả bốn gương

mặt trẻ trung đang đứng đó, ánh đèn từ trong nhà hắt ra soi rõ nụ cười ấm áp trên môi bà. "Sáu tháng,

thật ra không dài đâu mấy con. Cô mong tụi con sẽ giữ được cái không khí này tới cuối."

Bà quay người, bước đi vào con hẻm tối, dáng đi chậm rãi nhưng vững vàng, khuất dần sau bóng cây sung

đầu hẻm, để lại bốn người đứng đó, mỗi người mang theo một cảm giác khác nhau về người phụ nữ vừa

rời đi, người mà giờ đây họ nhìn không còn như một bà chủ nhà xa lạ, mà như một con người thật sự

cũng đang mang trong lòng những vết thương chưa lành, không khác gì họ.

Khuê đứng lặng lẽ nhất trong bốn người, mắt vẫn dõi theo bóng cô Tuyết đã khuất hẳn, lòng nặng trĩu

với những gì bà vừa kể chiều hôm trước. Anh biết, đêm nay, hoặc sớm muộn gì cũng phải, anh sẽ phải

đối diện với chính lời hứa mình chưa từng dám giữ trọn.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →