Khuê về tới nhà Cây Sung khi trời đã sập tối, con hẻm vắng người, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt và
tiếng côn trùng rả rích. Anh đứng trước cửa gỗ sơn xanh rêu rất lâu trước khi đưa tay mở khoá, ngón
tay dừng lại trên chìa khoá một lúc như đang cân nhắc điều gì đó lớn lao hơn chỉ là việc bước vào
nhà.
Câu chuyện của cô Tuyết vẫn còn văng vẳng trong đầu anh, đặc biệt là câu nói cuối cùng: liệu sự im
lặng của con đang bảo vệ ai. Anh không có câu trả lời chắc chắn. Ban đầu, anh nghĩ mình im lặng để
bảo vệ ký ức về người bạn thân, để không làm hoen ố hình ảnh đó trong mắt những người mới quen. Nhưng
càng nghĩ, anh càng nhận ra, có lẽ phần lớn sự im lặng đó chỉ để bảo vệ chính anh, khỏi phải đối diện
với nỗi đau chưa nguôi và nỗi sợ bị phán xét.
Anh đẩy cửa bước vào, căn nhà yên tĩnh, chỉ có ánh đèn bếp còn sáng, tiếng nồi niêu va chạm nhẹ cho
thấy có người đang nấu ăn khuya.
Ngân đứng trong bếp, đang hâm nóng lại chút đồ ăn thừa, ngẩng lên khi thấy anh bước vào.
"Anh mới về hả? Ăn chưa, còn đồ ăn nè," cô hỏi, giọng ấm áp như mọi khi.
"Chưa," Khuê đáp, ngồi xuống bàn bếp, nhìn cô loay hoay với cái chảo.
Cô múc đồ ăn ra đĩa, đặt trước mặt anh, rồi ngồi xuống đối diện, không hỏi han gì thêm, chỉ lặng lẽ
ngồi cùng anh trong lúc anh ăn.
Khuê nhìn cô, nghĩ tới điều mình vừa nhận ra chiều nay, về sự trùng hợp đáng sợ giữa hành vi của Ngân
và người tên Bình trong nhóm cũ. Anh mở miệng vài lần, định nói ra, nhưng rồi lại thôi, chưa tìm được
cách diễn đạt nào không khiến mọi thứ nghe kỳ quái hơn thực tế.
"Khuê," Ngân gọi, giọng nhẹ nhàng nhưng có gì đó nghiêm túc, "có chuyện gì à? Từ nãy anh cứ nhìn em
kiểu gì ấy."
Khuê giật mình, suýt làm rơi đôi đũa. "Không... không có gì."
"Anh chắc không? Em thấy anh với Đăng với Vy dạo này đều lo lắng cái gì đó, mà không ai chịu nói cho
em nghe hết trọi." Ngân nói, giọng có chút tủi thân.
"Không phải em không được tin tưởng đâu," Khuê vội giải thích, "Chỉ là... có vài chuyện anh cần tự
mình xử lý trước đã."
Ngân nhìn anh một lúc, rồi gật đầu, không ép thêm. "Được rồi, khi nào sẵn sàng thì nói với tụi em
nha. Tụi mình là một nhóm mà."
"Ừ," Khuê đáp, cảm giác vừa ấm lòng vừa nặng nề hơn cùng lúc.
Anh ăn hết đĩa đồ ăn trong im lặng, Ngân ngồi cạnh lướt điện thoại, thỉnh thoảng cười khẽ vì một tin
nhắn đùa nào đó từ nhóm chat gia đình cô.
"Thôi, khuya rồi, em lên ngủ trước đây," Ngân nói, đứng dậy, thu dọn chén đĩa của mình. "Anh cũng
ngủ sớm đi, đừng thức khuya vẽ vời hoài."
"Ừ, cảm ơn em," Khuê đáp, nhìn theo bóng cô khuất dần lên cầu thang.
Anh ngồi lại một mình trong bếp, nhìn chiếc bảng phân công dọn nhà trên tủ lạnh, dòng chữ lạ giờ đã
bị ai đó xoá đi một nửa, chỉ còn lại vệt mờ không rõ hình dạng.
"Mai," anh tự nhủ, "mai mình sẽ nói với cả nhóm."
Nhưng khi anh nói ra câu đó, chính anh cũng không chắc mình có thật sự đủ can đảm để giữ đúng lời hứa
với chính mình hay không, một lời hứa anh đã tự đặt ra không biết bao nhiêu lần trong suốt những tuần
qua mà chưa lần nào thực hiện được.
Anh đứng dậy, tắt đèn bếp, bước lên cầu thang về phòng mình. Ngang qua cửa phòng Ngân, anh thấy khe
sáng đã tắt, cô chắc đã ngủ. Anh dừng lại một giây trước cửa phòng mình, nhìn xuống cầu thang dẫn lên
gác lửng, nơi cửa phòng khoá vẫn im lìm như mọi đêm, rồi bước vào phòng, khép cửa lại sau lưng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →