Cô Tuyết ngồi trong phòng khách nhà riêng, đối diện Khuê, hai tách trà nóng bốc hơi nghi ngút trên
bàn, chưa ai chạm tới. Buổi chiều muộn, ánh nắng cuối ngày rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên giá sách
nhỏ nơi bà cất những cuốn giáo án cũ, và lên gương mặt bà, làm nổi rõ những nếp nhăn của tuổi năm
mươi tư, dấu vết của nhiều năm tháng mang theo một điều gì đó chưa từng được nói ra trọn vẹn.
Khuê tới đây theo lời hẹn qua điện thoại, nhưng khi ngồi xuống, anh không biết bắt đầu từ đâu, những
câu anh chuẩn bị sẵn trên đường tới bỗng biến mất hết khỏi đầu.
"Con muốn nói gì, cứ từ từ," cô Tuyết nói, giọng điềm đạm như mọi khi, không hề tỏ ra sốt ruột.
"Con..." Khuê hít một hơi, "Con nghĩ con đang khiến mọi chuyện tệ hơn cho cả nhóm. Con biết một phần
sự thật về nhóm thuê trước, nhưng con không dám nói ra, và con thấy hình như chính sự im lặng của con
đang khiến những chuyện lạ xảy ra nhiều hơn."
Cô Tuyết im lặng một lúc lâu, mắt nhìn xuống tách trà, không phản ứng ngay như Khuê lo sợ.
"Con không cần kể hết cho cô nghe," bà nói sau cùng, giọng nhẹ nhàng nhưng có gì đó rất nặng ẩn dưới
đó. "Cô đoán được phần nào rồi. Con quen ai đó trong nhóm cũ, đúng không?"
Khuê gật đầu, không nói được gì thêm, cổ họng nghẹn lại.
Cô Tuyết thở dài, đặt tách trà xuống, hai tay đan vào nhau trên đùi, một cử chỉ Khuê chưa từng thấy ở
bà, khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày.
"Cô sẽ kể cho con nghe một chuyện, không phải để trả lời câu hỏi của con, mà vì cô nghĩ con cần biết
tại sao cô đặt ra cái luật kỳ lạ đó." Bà ngừng lại, như đang thu hết can đảm. "Hồi trẻ, khi cô mới đi
dạy, cô có một người bạn thân nhất đời, tên Xuân. Cùng dạy chung trường, thân nhau tới mức người ta
tưởng tụi cô là chị em ruột."
Khuê ngồi im, lắng nghe, không dám ngắt lời.
"Một ngày, Xuân nghỉ dạy, không một lời báo trước. Sau đó chuyển đi, không để lại địa chỉ, không một
lời từ biệt. Cô đi tìm khắp nơi, hỏi han đủ người, nhưng không ai biết Xuân đi đâu, vì sao lại đi.
Tới giờ, đã hơn ba mươi năm, cô vẫn không biết." Giọng cô Tuyết chùng xuống, mắt đỏ hoe nhưng không
khóc, chỉ có một nỗi buồn cũ kỹ, đã được nén chặt qua nhiều năm tháng.
"Con xin lỗi cô," Khuê nói khẽ, không biết nói gì hơn.
"Không sao con. Chuyện đã lâu rồi." Cô Tuyết lau nhẹ khoé mắt, lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Cô
kể cho con nghe vì cô nghĩ, có lẽ, nếu ngày đó không ai tọc mạch, không ai dồn ép Xuân phải giải
thích, có lẽ Xuân đã không cảm thấy bị dồn vào chân tường tới mức phải bỏ đi như vậy. Đó là lý do cô
đặt luật không hỏi, cho mọi nhóm thuê sau này. Cô muốn tạo một không gian nơi không ai bị ép phải
giải thích quá khứ của mình."
Cô mở cuốn sổ tay bìa da luôn mang theo, lật tới một trang gần cuối, chỉ cho Khuê thấy một dòng chữ
ngắn viết bằng mực xanh dương, đã mờ theo thời gian: "Xuân - đừng bao giờ quên."
Bà gấp sổ lại ngay sau đó, như không muốn nhìn thêm.
"Con không cần nói tên người con quen với cô," bà nói, "Nhưng cô nghĩ, con nên tự hỏi bản thân, liệu
sự im lặng của con đang bảo vệ ai, hay đang khiến mọi thứ giống hệt những gì đã xảy ra với cô và
Xuân."
Khuê ngồi lặng, những lời của cô Tuyết như một nhát dao cứa vào đúng nỗi sợ sâu kín nhất của anh, thứ
anh chưa từng dám gọi tên rõ ràng cho tới tận lúc này.
"Con cảm ơn cô đã kể," anh nói cuối cùng, giọng khàn đặc, "Con sẽ suy nghĩ kỹ về điều cô vừa nói."
"Ừ, con cứ suy nghĩ," cô Tuyết đáp, cầm tách trà lên uống một ngụm nhỏ, tách trà giờ đã nguội bớt.
"Cô không ép con phải làm gì cả. Cô chỉ không muốn con phải sống với một nỗi ân hận như cô đã sống
suốt hơn ba mươi năm qua."
Khuê đứng dậy xin phép ra về, cô Tuyết tiễn anh ra tận cửa, đứng nhìn theo anh một lúc trước khi khép
cửa lại. Trên đường về nhà Cây Sung, Khuê chạy xe chậm rãi hơn thường lệ, đầu óc rối bời với câu
chuyện vừa nghe, với hình ảnh một cô Tuyết hoàn toàn khác, không còn là bà chủ nhà điềm đạm bí ẩn,
mà là một người phụ nữ đã mang theo một nỗi đau âm thầm suốt cả cuộc đời trưởng thành của mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →