🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều thứ Sáu, nắng nhạt dần qua khung cửa sổ, Khuê ở nhà một mình, cả ba người kia đều còn đang đi

làm đi học chưa về. Anh ngồi ở phòng khách, sổ phác thảo mở trên đùi nhưng không vẽ gì, chỉ nhìn ra

cửa sổ, tâm trí còn nặng trĩu sau những ngày căng thẳng vừa qua. Ngôi nhà yên tĩnh lạ thường, chỉ có

tiếng quạt trần quay đều và tiếng xe cộ xa xa ngoài đầu hẻm.

Ngân về sớm hơn mọi ngày, tranh thủ xin nghỉ nửa buổi vì công ty ít việc. Cô đi thẳng vào bếp, lấy ra

chồng hoá đơn và cuốn sổ tay, ngồi xuống bàn, bắt đầu công việc kiểm tra quen thuộc mà cô đã duy trì

suốt mấy tuần qua.

Từ phòng khách, Khuê có thể nhìn thấy cô qua khung cửa bếp mở, dáng ngồi cúi thấp, tay cầm bút gạch

gạch lên từng dòng số liệu, ánh mắt tập trung cao độ tới mức không hề hay biết có người đang quan sát

mình.

Với con mắt của một người quen nhìn hình khối và bố cục, Khuê nhận ra một điều khiến anh lạnh sống

lưng: dáng ngồi đó, sự tập trung quá mức vào những con số nhỏ nhặt đó, giống hệt một hình ảnh anh

từng chứng kiến, cách đây gần hai năm, trong chính căn nhà này, dù lúc đó anh chưa từng đặt chân tới.

Người bạn thân của anh từng kể, trong một trong những cuộc trò chuyện hiếm hoi trước khi mất liên

lạc hoàn toàn, về một người trong nhóm cũ, người bắt đầu kiểm tra sổ sách kỹ lưỡng bất thường ngay

trước khi mọi chuyện đổ vỡ, như thể cố kiểm soát một thứ gì đó bằng con số để bù đắp cho một thứ khác

đang mất kiểm soát.

Người đó tên Bình.

Khuê ngồi lặng, tim đập nhanh hơn. Anh không tin Ngân đang giấu điều gì xấu xa như Bình từng làm. Anh

biết rõ Ngân, biết cô là người tốt bụng, luôn lo lắng cho cả nhóm. Nhưng cái khuôn mẫu hành vi lặp lại

này, không do ai cố ý, không ai trong nhóm nhận ra, khiến anh hoảng sợ theo một cách khác hẳn nỗi sợ

anh vẫn mang về bí mật của chính mình.

Liệu có phải căn nhà này, hay cái gì đó bên trong nó, đang âm thầm ép mỗi người trong nhóm hiện tại

lặp lại đúng vai trò của một người trong nhóm cũ, không cần họ biết, không cần họ muốn?

Anh không dám hỏi Ngân về điều này, không có cách nào hỏi mà không phải giải thích vì sao anh biết

những chi tiết đó. Anh chỉ ngồi đó, nhìn cô tiếp tục công việc, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng.

"Anh Khuê, ngồi đó lâu vậy, có cần gì không?" Ngân hỏi, tình cờ ngẩng lên bắt gặp ánh mắt anh.

"Không, không có gì," Khuê đáp vội, cúi xuống sổ phác thảo, giả vờ đang vẽ.

Ngân nhún vai, quay lại với công việc của mình, không nghĩ ngợi gì thêm.

Khuê ngồi thêm một lúc, rồi đứng dậy, bước ra ban công nhỏ phía sau nhà, hít một hơi thật sâu. Anh

biết mình không thể tiếp tục giữ im lặng thêm được nữa. Nếu cứ để mọi chuyện diễn ra như thế này, sớm

muộn gì cả nhóm cũng sẽ đi vào đúng vết xe đổ của nhóm trước, dù không ai trong số họ có ý định xấu

xa gì cả.

Anh rút điện thoại, tìm trong danh bạ số của cô Tuyết, ngón tay dừng lại trên nút gọi một lúc lâu

trước khi cuối cùng cũng bấm xuống, quyết định sẽ nói ra một phần sự thật, dù chưa biết bắt đầu từ

đâu.

Tiếng chuông đổ vài lần trước khi có người bắt máy, giọng cô Tuyết vang lên quen thuộc đầu dây bên

kia: "A lô, Khuê hả con?"

"Dạ, cô ơi," Khuê nói, giọng run nhẹ, "con... con có thể gặp riêng cô một chút được không ạ? Có

chuyện con cần nói."

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →