Sáng hôm sau, trời trong hơn mọi ngày, ánh nắng sớm chiếu vàng cả khoảng sân trước, Vy dậy sớm hơn
thường lệ, xuống bếp trước cả Ngân, người vốn luôn là người dậy sớm nhất. Cô lặng lẽ nấu một nồi cháo
trắng, món ăn nhẹ nhàng dễ chịu, hy vọng có thể xoa dịu phần nào không khí nặng nề còn sót lại từ tối
qua, tay thoăn thoắt khuấy đều nồi cháo trên bếp để không bị khê.
Đăng xuống bếp lúc bảy giờ, mắt còn thâm quầng vì mất ngủ, thấy Vy đang múc cháo ra tô.
"Ăn sáng đi," Vy nói, đẩy một tô cháo về phía anh, giọng nhẹ nhàng hơn thường lệ.
Đăng ngồi xuống, cầm muỗng nhưng không ăn ngay, chỉ khuấy khuấy tô cháo, hơi nóng bốc lên mờ cả không
khí trước mặt anh. "Tao xin lỗi vì tối qua. Tao biết la lối vậy không giải quyết được gì."
"Em hiểu mà," Vy ngồi xuống đối diện, "Ai cũng đang căng thẳng hết. Nhưng anh Khuê chắc đang chịu
đựng nhiều hơn tụi mình tưởng."
"Ừ." Đăng gật, cuối cùng cũng ăn một muỗng cháo. "Tao chỉ... tao ghét cái cảm giác không kiểm soát
được tình huống. Kiểu, tao biết cách đối phó với lừa đảo, với mất tiền, nhưng cái này thì tao chịu."
Vy im lặng một lúc, rồi nói, giọng chậm rãi hơn. "Anh biết không, hồi cấp ba, em từng có một lần im
lặng khi lẽ ra em nên nói ra sự thật để bảo vệ một người bạn. Kết quả là bạn đó chuyển trường, không
một lời từ biệt. Em nghĩ, đôi khi, người ta không nói không phải vì không muốn, mà vì họ sợ nói ra sẽ
làm mọi thứ tệ hơn."
Đăng nhìn cô, có phần bất ngờ trước sự chia sẻ hiếm hoi này. "Vậy giờ mày nghĩ tụi mình nên làm gì?"
"Kiên nhẫn," Vy đáp. "Cho anh Khuê thêm chút thời gian, nhưng không phải kiểu chờ đợi thụ động. Tụi
mình cứ sống bình thường, cho ổng thấy tụi mình vẫn ở đây, vẫn là gia đình của ổng, dù ổng có nói ra
hay không."
Đăng gật đầu, ăn hết tô cháo, cảm thấy phần nào nhẹ nhõm hơn sau cuộc trò chuyện.
Ngân xuống bếp sau đó, thấy không khí đã bớt căng hơn hẳn tối qua, thở phào, lặng lẽ ngồi vào bàn ăn
cháo cùng hai người.
"Anh Khuê đâu rồi?" cô hỏi, nhìn quanh, múc cho mình một tô cháo nhỏ.
"Chưa xuống," Đăng đáp, liếc về phía cầu thang, "Chắc cũng mệt như tụi mình thôi."
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên từ cầu thang, Khuê xuất hiện, mắt còn sưng, rõ ràng cũng vừa
trải qua một đêm không ngủ được. Anh dừng lại ở cửa bếp, nhìn ba người đang ngồi ăn sáng, có vẻ ngần
ngại không biết nên vào hay không.
"Ngồi ăn đi anh," Ngân lên tiếng trước, giọng ấm áp, không hề có chút trách móc nào. "Còn cháo nè."
Khuê chậm rãi bước vào, ngồi xuống chỗ quen thuộc của mình, không nói gì, nhưng sự có mặt của anh ở
đó, sau tất cả những gì xảy ra tối qua, đã đủ để cả ba người còn lại thở phào nhẹ nhõm. Ngân múc cho
anh một tô cháo đầy, đẩy nhẹ về phía anh không nói lời nào, chỉ mỉm cười động viên.
Không ai nhắc lại chuyện tối qua. Bữa sáng diễn ra trong im lặng, nhưng là một sự im lặng khác hẳn,
không còn căng thẳng như trước, mà mang một chút gì đó ấm áp, như một lời hứa ngầm rằng dù có chuyện
gì xảy ra, họ vẫn sẽ ở lại bên nhau.
Trước khi cả nhóm tản ra đi làm đi học, Khuê đứng lại một chút ở cửa bếp, nhìn từng người, rồi nói
khẽ, giọng còn hơi run: "Cảm ơn mọi người." Không ai hỏi thêm cảm ơn vì điều gì, nhưng cả ba đều hiểu,
và cùng gật đầu, để anh yên tâm bước ra khỏi nhà cùng mọi người như một buổi sáng bình thường khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →