🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Gần một giờ sáng, cả nhà đã chìm vào giấc ngủ từ lâu, chỉ còn ánh đèn bàn nhỏ trong phòng Khuê vẫn

sáng, hắt một quầng vàng nhạt lên bức tường trống. Ngoài cửa sổ, con hẻm im lìm tuyệt đối, không một

tiếng xe, không một tiếng chó sủa, chỉ có tiếng dế kêu đâu đó trong bụi cây sát tường rào, đều đặn

như một nhịp thở chậm rãi của cả căn nhà đang say ngủ.

Anh mở ngăn kéo, lấy tấm vé xem phim ra, đặt nó lên mặt bàn dưới ánh đèn, nhìn kỹ từng chi tiết như

thể lần đầu tiên thấy nó vậy, dù đã nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần suốt mấy ngày qua.

Nét chữ viết tay quen thuộc, trái tim nguệch ngoạc khoanh quanh hai chữ cái, tất cả đưa anh trở lại

một buổi tối cách đây gần ba năm, khi cả hai còn là những đứa trẻ mười bảy tuổi vô lo, chưa biết gì

về những gánh nặng sẽ ập tới sau này.

Anh nhắm mắt lại, cố hình dung khuôn mặt người bạn ấy lần cuối cùng anh còn nhớ rõ, trước khi mọi

liên lạc đứt hẳn. Một khuôn mặt hay cười, ánh mắt luôn có vẻ gì đó lấp lánh mỗi khi kể chuyện vui,

hoàn toàn khác với hình dung u ám anh vẫn mường tượng suốt hơn một năm qua khi nghĩ về lý do người

ấy biến mất.

"Tao..." Khuê thì thầm, giọng khàn đặc, "thôi, để tao vẽ xong cái này đã."

Anh không vẽ gì cả. Câu nói chỉ là một phản xạ, một câu cửa miệng anh vẫn hay dùng để trì hoãn, để

tránh né chính cảm xúc đang dâng lên trong lồng ngực.

Anh ngồi lặng thêm một lúc, rồi cuối cùng, không kìm được nữa, buông ra một tiếng gọi rất khẽ, gần

như không thành tiếng, chỉ đủ để chính anh nghe thấy trong căn phòng vắng lặng.

"Tùng ơi."

Hai chữ đó, lần đầu tiên anh nói ra thành tiếng kể từ ngày dọn vào căn nhà này, kể từ ngày người bạn

ấy biến mất khỏi cuộc đời anh không một lời từ biệt, vang lên nhỏ bé giữa căn phòng, rồi tan biến vào

im lặng.

Không có ai đáp lại. Chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều, tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, và tiếng

tim anh đập nhanh hơn bình thường.

Khuê ngồi thêm một lúc lâu, nước mắt không rơi, chỉ có một cảm giác trống rỗng lan toả khắp người,

như vừa trút bỏ được một phần nhỏ của gánh nặng đã mang theo suốt nhiều tháng qua, dù phần lớn vẫn

còn nguyên đó, chưa hề vơi đi. Anh nghĩ tới câu cuối cùng người bạn ấy từng nhắn, lời hẹn ở hẻm Cây

Sung chưa bao giờ thành hiện thực theo cách cả hai từng tưởng tượng, và tự hỏi liệu người ấy, ở một

nơi nào đó ngoài kia, có còn nhớ tới buổi tối xem phim năm nào hay không, hay đã chôn vùi nó cùng tất

cả những gì thuộc về quá khứ mà người ấy chọn cách rời bỏ.

Anh cầm tấm vé lên, nhìn nó lần cuối trước khi cất lại vào ngăn kéo, đóng lại, xoay chìa khoá nhỏ

trong ổ, một tiếng "cách" khẽ vang lên trong đêm tĩnh lặng.

Anh tắt đèn bàn, nằm xuống giường, mắt vẫn mở trong bóng tối, nghĩ về ngày mai, về việc liệu mình có

đủ can đảm để nói ra sự thật với cả nhóm hay không, hay sẽ tiếp tục giữ kín thêm một thời gian nữa,

như anh đã làm suốt từ ngày đầu tiên bước qua cánh cửa sơn xanh rêu của căn nhà này.

Trước khi thiếp đi, anh nghe văng vẳng một tiếng động rất nhỏ từ phía cầu thang gác lửng, có thể chỉ

là tiếng gỗ co giãn vì thời tiết, có thể là gì khác, nhưng anh không còn đủ sức để dậy kiểm tra, chỉ

kéo chăn lên cao hơn, để bóng tối và sự im lặng cuối cùng cũng ru anh vào giấc ngủ.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →