Vài ngày sau đêm mất điện, Ngân bắt đầu một thói quen mới mà chính cô cũng không nhận ra khi nào bắt
đầu: mỗi tối, sau khi cả nhà đã ăn xong, cô ngồi lại thật lâu ở bàn bếp, kiểm tra lại từng hoá đơn,
từng khoản chi tiêu, tỉ mỉ tới mức trước đây cô chưa từng làm, dù bản thân vốn đã là người cẩn thận.
Ánh đèn bàn nhỏ chiếu xuống chồng giấy tờ, tiếng bút chạy trên giấy là âm thanh duy nhất trong bếp
vắng, khi cả nhà đã lần lượt lên phòng riêng.
Cô mở một cuốn sổ tay mới, không phải bảng Excel cũ, mà một cuốn sổ giấy, viết tay từng dòng, đối
chiếu với hoá đơn điện, hoá đơn nước, biên lai mua sắm, gạch chân những con số cô thấy chưa hợp lý,
dù phần lớn chỉ lệch nhau vài nghìn đồng, con số không đáng để bận tâm với hầu hết mọi người.
"Ủa, sao dạo này mày ghi chép kỹ vậy?" Vy hỏi, tình cờ đi ngang thấy Ngân đang cắm cúi viết.
"Tao cũng không biết nữa," Ngân đáp, không ngẩng lên, tay vẫn tiếp tục ghi. "Tự nhiên thấy an tâm
hơn khi làm vậy."
Vy nhìn cô một lúc, có gì đó trong dáng vẻ tập trung cao độ ấy khiến cô hơi bất an, nhưng không nói
ra, chỉ mỉm cười rồi đi tiếp.
Trong nhóm chat "NHÀ CÂY SUNG 🌳", vài dòng tin nhắn đùa vui xuất hiện xen giữa những ngày căng thẳng:
[Đăng]: Ai ăn hết bịch snack tao để trong tủ vậy, khai ra.
[Ngân]: Không phải tao, tao có ghi lại hết những gì tao mua rồi đó, không có bịch snack nào của mày.
[Khuê]: Chắc con mèo hàng xóm nó vào ăn trộm.
[Vy]: 😂😂
Cả nhóm cười đùa qua tin nhắn, một khoảng nghỉ ngắn ngủi giữa những lo âu chồng chất. Nhưng ngay sau
khi gõ dòng tin nhắn đùa đó, Ngân lại mở cuốn sổ tay ra, ghi thêm một dòng nghiêm túc: "Kiểm tra lại
tủ đồ ăn, xác nhận có mất gì không." Cô đọc lại dòng chữ vừa viết, tự bật cười một mình vì thấy chính
mình đang phản ứng thái quá với một chuyện đùa vui, nhưng vẫn không xé bỏ trang giấy đó đi.
Cô không nhận ra mình đang lặp lại chính xác kiểu hành vi của một người mà cô chưa từng gặp, chưa
từng biết tên, người từng ngồi kiểm tra sổ sách kỹ lưỡng bất thường trong chính căn bếp này, chỉ vài
năm trước, trước khi mọi thứ đổ vỡ vì một bí mật anh ta cố giấu.
Khuê, ngồi ở góc phòng khách, tình cờ nhìn thấy Ngân đang cặm cụi ghi chép qua khung cửa bếp mở. Với
con mắt quen quan sát bố cục và hành vi con người của một người vẽ, anh nhận ra điều gì đó quen
thuộc trong cách cô ngồi, cách cô siết chặt cây bút, cách ánh mắt cô dán chặt vào từng con số như thể
chúng có thể biến mất bất cứ lúc nào nếu cô lơ là.
Anh không nói ra suy nghĩ đó, chỉ lặng lẽ quan sát thêm một lúc, rồi quay đi, một nỗi bất an mới mẻ
len vào trong lòng, khác hẳn nỗi sợ anh vẫn mang theo về bí mật của chính mình. Anh tự hỏi liệu có
phải căn nhà này đang lặp lại một khuôn mẫu cũ lên cả những người hoàn toàn không liên quan, một ý
nghĩ khiến anh rùng mình hơn bất kỳ điều gì anh từng lo sợ trước đó.
Đêm đó, trước khi tắt đèn, Ngân đóng cuốn sổ tay lại, đặt tay lên bàn học, mắt nhìn xuống chiếc đồng
hồ đeo tay, món quà em trai tặng cô chưa từng tháo ra dù chỉ một lần kể từ ngày nhận nó. Cô xoay nhẹ
mặt đồng hồ, ngón tay lướt qua lớp kính đã hơi xước, rồi tắt đèn, để nguyên nó trên cổ tay như mọi
đêm, dù trong lòng, không hiểu vì sao, cô thấy nó nặng hơn thường lệ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →