Đúng bảy giờ tối, cả con hẻm chìm vào bóng tối cùng lúc, tiếng quạt máy khắp các nhà đồng loạt tắt
lịm, để lại một sự im lặng lạ lùng chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng vài đứa trẻ con nô đùa dưới ánh
đèn pin ngoài sân.
Nhà Cây Sung thắp lên bốn ngọn nến mua vội từ tiệm bà Sáu, đặt rải rác quanh phòng khách và bếp, ánh
sáng vàng cam bập bùng hắt bóng bốn người lên tường, kéo dài rồi co lại theo từng cơn gió lùa qua khe
cửa.
"Vầy cũng có cái hay, giống hồi nhỏ ở quê cúp điện suốt," Ngân cười, ngồi xuống sofa, tay cầm một
ngọn nến nhỏ.
"Tao thì ghét cúp điện, nóng thấy mồ," Đăng đáp, quạt tay liên tục dù không có tác dụng gì nhiều.
Cả nhóm ngồi lại một lúc, trò chuyện vu vơ dưới ánh nến, kể lại những kỷ niệm cúp điện hồi nhỏ ở quê,
chuyện Ngân từng học bài bằng đèn dầu tới khét cả tóc mái, chuyện Đăng từng bị muỗi cắn sưng cả mặt
vì ngủ quên không giăng mùng trong một lần cúp điện dài ngày ở Bình Định. Nhưng chẳng bao lâu sau,
Khuê nói mệt muốn lên phòng nghỉ sớm, còn Ngân cũng xin phép gọi video cho gia đình bằng điện thoại
còn pin, tìm một góc yên tĩnh trong phòng riêng.
Chỉ còn Đăng và Vy ở lại phòng khách. Sau một lúc ngồi im, Đăng đề nghị lên sân thượng cho thoáng,
trong nhà nóng bức không chịu nổi khi thiếu quạt.
Trên sân thượng, ánh trăng khuyết chiếu mờ nhạt xuống mái tôn các nhà lân cận, gió đêm mát hơn hẳn
trong nhà. Cả hai ngồi xuống cạnh lan can, khoảng cách vừa đủ để trò chuyện mà không quá gần.
"Mày thấy sao về mọi chuyện đang xảy ra?" Vy hỏi, phá vỡ khoảng im lặng đầu tiên, giọng nghiêm túc
hơn mọi khi.
"Thành thật thì tao cũng không biết nữa," Đăng đáp, nhìn ra khoảng trời tối phía trên các mái nhà.
"Tao giao đơn cho cả cái thành phố này rồi, chưa nhà nào làm tao rợn tóc gáy như cái vệt đó, như cái
cây ra trái sai mùa đó. Nhưng tao cũng không muốn bỏ chạy, vì... tao thấy quý tụi mày."
Vy im lặng một lúc, rồi cười nhẹ. "Tao cũng vậy. Lạ thiệt, mới có mấy tuần mà tao thấy tụi mày như
gia đình."
"Ừ." Đăng gật, rồi ngập ngừng thêm một chút trước khi nói tiếp, giọng bớt tự nhiên hơn thường lệ.
"Vy, tao hỏi thiệt nha, đừng nghĩ gì nhiều. Mày có... thấy tao khác với mấy đứa kia không?"
Vy quay sang nhìn anh, ánh nến từ tầng dưới hắt lên mờ nhạt đủ để thấy rõ biểu cảm trên mặt cả hai.
"Khác kiểu gì?"
"Tao không biết diễn tả sao cho đúng. Chỉ là... tao để ý mày nhiều hơn mấy đứa khác thôi." Đăng nói,
không dùng một ẩn dụ hoa mỹ nào, đúng chất thẳng thắn của anh.
Vy không trả lời ngay, chỉ nhìn xuống hai bàn tay đang đặt gần nhau trên nền gạch sân thượng, khoảng
cách giữa chúng chỉ còn vài centimet.
"Tao cũng để ý mày," cô nói cuối cùng, giọng nhỏ nhưng rõ ràng. "Nhưng tao chưa biết nên làm gì với
điều đó."
"Tao cũng chưa biết," Đăng thừa nhận, bật cười khẽ vì chính sự lúng túng của bản thân.
Đúng lúc đó, điện đột ngột có lại, cả xóm bừng sáng cùng lúc, ánh đèn từ các nhà xung quanh hắt lên
sân thượng, xoá tan bóng tối vừa rồi trong tích tắc.
Cả hai giật mình, bật cười ngượng nghịu, khoảnh khắc vừa rồi bị cắt ngang đột ngột nhưng vẫn còn
nguyên vẹn trong không khí giữa họ, như một sợi dây mỏng vừa được nối lại mà cả hai đều nhận ra sự
tồn tại của nó.
"Thôi, xuống nhà đi, chắc tụi nó đang réo kiếm," Vy nói, đứng dậy trước, cố giấu đi nụ cười vẫn còn
đọng trên môi.
Đăng đứng dậy theo, vô tình chạm nhẹ vào tay Vy khi cả hai cùng bước về phía cửa xuống cầu thang, cả
hai đều khựng lại một giây rồi lảng đi như không có chuyện gì, nhưng bước chân xuống nhà của cả hai
đều nhẹ hơn hẳn bước chân lúc đi lên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →