Sáng thứ Hai, trời âm u báo hiệu một cơn mưa sắp tới, đống chén bát từ bữa tối hôm trước vẫn còn
ngổn ngang trong bồn rửa, không ai chịu đụng tới suốt cả buổi sáng, khiến bếp bốc mùi thức ăn thừa
thoang thoảng khó chịu. Cả tuần vừa qua, ai cũng bận rộn với những lo lắng riêng tới mức việc nhà bắt
đầu bị xao nhãng, một dấu hiệu nhỏ cho thấy nếp sống chung đang bắt đầu lung lay.
"Ê, hôm qua tới phiên ai rửa chén vậy?" Đăng hỏi, đứng trước bồn rửa, tay chống hông nhìn đống chén
đĩa.
Ngân bước vào bếp, liếc nhìn bảng phân công trên tủ lạnh. "Bếp là Vy, rác là tao, còn toilet chung là
mày mà. Chén bát đâu có ghi ai riêng."
"Vậy ai nấu thì ai rửa chứ, đúng không?" Đăng cãi lại, giọng hơi gắt vì sáng nay anh dậy trễ, phải
vội vàng chuẩn bị đi ca.
"Tao nấu, nhưng mọi người cùng ăn mà, sao một mình tao rửa hết được," Ngân đáp, cũng không vừa,
giọng cao lên một chút.
Hai người đứng cãi qua lại vài câu, không gay gắt lắm, chỉ là kiểu tranh luận vặt vãnh của những
người sống chung lâu ngày, tích tụ đủ thứ chuyện nhỏ nhặt chưa được giải quyết rõ ràng.
Vy từ phòng bước xuống, nghe thấy tiếng cãi vã, xen vào hoà giải. "Thôi thôi, để tao rửa hôm nay, mai
mốt mình ghi rõ luôn vào bảng phân công cho khỏi cãi nhau."
"Ừ, vậy đi," Đăng gật, giọng dịu lại ngay, không phải người thích kéo dài xích mích.
Ngân cũng nguôi giận nhanh, cười xoà. "Thôi kệ, để tao rửa cho, dù gì tao cũng ở nhà."
Cả ba cùng cười, không khí căng thẳng tan biến nhanh như khi nó xuất hiện, một trong những khoảnh
khắc bình thường hiếm hoi giữa những ngày gần đây đầy lo âu.
Khuê từ phòng bước ra muộn hơn mọi người, đi ngang qua bếp, tay đưa lên chạm nhẹ vào ngực áo, một cử
chỉ anh lặp lại vô thức suốt từ hôm qua, kể từ khi tấm vé phim nằm yên trong túi áo ngực anh mặc.
Đăng, đang lau tay sau khi phụ dọn bớt vài cái chén, để ý thấy cử chỉ đó, lần thứ ba trong hai ngày
liên tiếp. Anh không nói gì, chỉ ghi nhận thêm một chi tiết vào danh sách những điều bất thường anh
đang âm thầm theo dõi.
"Anh Khuê ăn sáng chưa?" Ngân hỏi, đưa cho anh một lát bánh mì còn thừa.
"Cảm ơn," Khuê đáp, cầm lấy, ăn vội vài miếng rồi ra khỏi nhà, nói có việc cần gặp khách hàng sớm.
Buổi trưa, Ngân tranh thủ giờ nghỉ gọi điện về nhắc nhở cả nhóm trong group chat về việc chia đều
việc nhà hơn, kèm theo một biểu tượng mặt cười gượng gạo để câu nói bớt nghiêm trọng. Cả nhóm đồng ý,
không ai muốn để chuyện nhỏ nhặt này trở thành mồi lửa cho những căng thẳng lớn hơn đang âm ỉ trong
nhà.
Buổi tối hôm đó, khi cả nhóm tụ lại ăn cơm, loa phường đầu hẻm phát thông báo cúp điện để sửa chữa
lưới điện khu vực, dự kiến từ bảy giờ tối tới mười giờ đêm.
"Ôi trời, tối nay cúp điện luôn hả," Ngân than, vội chạy đi tìm nến dự phòng trong ngăn tủ bếp, chỉ
lôi ra được hai cây nến sinh nhật nhỏ xíu còn sót từ lần nào đó.
"Chắc phải chạy ra tiệm bà Sáu mua thêm, nhà mình không đủ nến đâu," Vy nói, đứng dậy lấy ví tiền.
"Để tao với Đăng đi mua, mọi người ở nhà dọn dẹp trước khi tối."
"Ừ, đi lẹ đi, sắp tới giờ cúp rồi đó," Ngân giục, mắt liếc nhìn đồng hồ treo tường.
Đăng nhìn đồng hồ, còn hơn nửa tiếng nữa mới tới giờ cúp điện, vội vàng sạc đầy điện thoại và đèn pin
dự phòng, một thói quen cẩn thận anh giữ từ hồi còn chạy xe ban đêm, khi mất điện đồng nghĩa với việc
khách hàng khó tìm đúng địa chỉ giao hàng. Anh khoác vội chiếc áo, cầm chìa khoá xe đặt ngay ngắn
cạnh cửa như mọi khi, chuẩn bị chở Vy ra tiệm bà Sáu trước khi trời tối hẳn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →