Chiều Chủ nhật, nắng xiên qua khung cửa sổ phòng ngủ, Khuê quyết định dọn dẹp lại phòng mình, việc
anh vẫn trì hoãn suốt mấy tuần từ ngày dọn vào, một phần vì bận, một phần vì tâm trí luôn để ở nơi
khác. Bụi bám dày trên nóc tủ, dưới gầm giường, những góc khuất anh chưa từng động tới kể từ hôm
chuyển đồ vào.
Chiếc giường kê hơi lệch từ ngày đầu, cứ mỗi lần trở mình lại kêu lên một tiếng cọt kẹt khó chịu. Anh
quyết định kê lại cho ngay ngắn, quỳ xuống, đặt tay dưới góc giường, nhấc nhẹ lên để chỉnh vị trí.
Trong lúc nhấc giường, anh nhận ra có một khoảng trống dưới gầm, và trong khoảng trống đó, một chiếc
hộp giày cũ, phủ đầy bụi, mắc kẹt vào một góc khung giường, giờ khi giường được nhấc lên, nó trượt ra
ngoài, nằm phơi giữa sàn nhà.
Khuê ngồi thụp xuống, nhìn chiếc hộp một lúc lâu trước khi cầm lên. Đây không phải đồ của anh, không
phải đồ anh mang tới khi dọn vào. Lớp bụi phủ dày cho thấy nó đã nằm đó rất lâu, có lẽ từ trước khi
anh, hay bất kỳ ai trong bốn người họ, dọn vào căn nhà này. Chiếc hộp giày đã cũ, nắp hơi móp một
góc, nhãn hiệu in trên đó đã mờ gần hết, chỉ còn lại vài nét chữ lem nhem không đọc rõ.
Anh mở nắp hộp. Bên trong là vài món đồ lặt vặt: một chiếc bút bi đã khô mực, vài tờ giấy ghi chú
nhàu nát không còn đọc được chữ, một chiếc vòng tay bằng chỉ đã sờn màu, loại vòng tay các nhóm bạn
thân hay tự đan tặng nhau thời còn đi học.
Và, nằm dưới cùng, một tấm vé xem phim cũ, ố vàng theo thời gian.
Tay Khuê run lên khi cầm tấm vé lên nhìn kỹ. Ngày tháng in trên vé là một buổi tối tháng Mười một năm
hai ngàn hai mươi ba, tên rạp là một cụm rạp quen thuộc gần khu trung tâm, nơi anh và người bạn ấy
từng hẹn nhau không biết bao nhiêu lần suốt thời cấp ba. Ở mặt sau tấm vé, viết tay bằng bút bi, là
hai chữ cái được khoanh tròn bằng một trái tim nhỏ nguệch ngoạc: T & K.
Anh ngồi bất động, tấm vé trong tay, cảm giác như thời gian vừa dừng lại. T và K. Anh không cần đoán,
anh biết chính xác ai là ai, vì chính anh là người viết hai chữ cái đó, khoanh tròn bằng trái tim
nguệch ngoạc ấy, trên chuyến đi xem phim cuối cùng anh và người bạn thân nhất của mình còn kịp đi
cùng nhau, trước khi mọi liên lạc giữa họ đứt hẳn.
Anh nhớ rõ buổi tối đó, một trong ba câu anh còn giữ lại nguyên vẹn trong ký ức: cả hai tranh nhau
trả tiền vé, cuối cùng chia đôi, cười đùa cả buổi về một bộ phim dở tệ, và trên đường về, người bạn
ấy giữ lại tấm vé, nói sẽ dán vào một cuốn sổ lưu niệm nào đó. Khuê chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhìn
thấy tấm vé ấy lần nữa, càng không thể ngờ nó lại nằm ngay dưới gầm giường trong chính căn phòng anh
đang ở, bằng chứng vật lý đầu tiên xác nhận rằng người bạn ấy thật sự từng sống ở đây, trong căn nhà
này, có lẽ trong chính căn phòng này.
Có tiếng bước chân ngoài hành lang. Khuê giật mình, vội vàng nhét tấm vé vào túi áo ngực, đậy nắp
hộp giày lại, đẩy nó vào một góc tủ quần áo, ngoài tầm nhìn, tay run tới mức suýt làm rơi cả cái hộp
xuống sàn.
"Anh Khuê ơi, ăn cơm chưa mọi người gọi kìa," giọng Ngân vọng qua cửa.
"Ừ, ra liền," Khuê đáp, giọng cố giữ bình thường, dù tay anh vẫn còn run khi đứng dậy khỏi sàn nhà,
tấm vé nằm im lìm trong túi áo, nặng trĩu hơn bất kỳ vật gì anh từng mang theo trong đời.
Anh bước ra khỏi phòng, cố lấy lại vẻ mặt bình thường trước khi xuống nhà ăn cơm, nhưng suốt bữa ăn
hôm đó, tay anh cứ vô thức đưa lên chạm vào ngực áo, nơi tấm vé đang nằm, một cử chỉ nhỏ không ai
trong nhóm để ý, ngoại trừ chính anh, người cảm nhận rõ hơn ai hết sức nặng của nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →