🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối thứ Năm, cả nhóm họp lại quanh bàn ăn, không phải để ăn cơm, mà để tính toán lại lịch trình, mở

lịch điện thoại ra so sánh ngày ký hợp đồng, ngày hết hạn, và khoảng thời gian còn lại trước khi Phát

có thể quay lại với một đề nghị cụ thể hơn. Ngoài trời, mưa lất phất rơi, tiếng nước chảy trên máng

xối kêu róc rách đều đều, một âm thanh vốn dễ chịu vào những ngày bình thường nhưng tối nay lại khiến

không khí trong nhà thêm phần trĩu nặng.

"Hợp đồng mình còn khoảng bốn tháng nữa," Ngân nói, gõ ngón tay lên màn hình điện thoại tính nhẩm.

"Nhưng anh Phát nói ổng sẽ ghé lại sớm hơn nhiều, có khi trong vòng một hai tháng tới." Cô lật lại

lịch, đếm từng ô ngày còn lại, giọng nghe như đang đọc báo cáo tài chính hơn là bàn chuyện của chính

mình.

"Vậy nghĩa là nếu cô Tuyết đồng ý bán trước khi hợp đồng mình hết hạn, mình vẫn được ở tới hết hạn,

đúng không?" Đăng hỏi lại, muốn chắc chắn.

"Đúng, nhưng sau đó thì chưa biết," Vy đáp, giọng có phần mệt mỏi hơn ngày thường, hậu quả của một

đêm mất ngủ chưa hồi phục hẳn. "Chủ mới có thể không gia hạn, hoặc gia hạn với giá khác."

Cả nhóm im lặng một lúc, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng về tương lai bấp bênh phía

trước.

"Ở tạm thôi mà," Đăng lên tiếng, giọng cố giữ nhẹ nhàng, gần như một phản xạ hơn là một suy nghĩ đã

cân nhắc kỹ. "Tụi mình mới ký sáu tháng thôi mà, đâu cần lo xa quá vậy."

Câu nói của anh, lần này, nghe có phần gượng gạo hơn lần đầu anh nói ở tuần thứ ba. Chính anh cũng

nhận ra điều đó, một cảm giác kỳ lạ khi phát hiện mình đang cố trấn an người khác bằng một câu nói mà

bản thân không còn hoàn toàn tin tưởng như trước.

"Ừ, chắc vậy," Ngân gật, dù giọng cũng không mấy thuyết phục.

Khuê ngồi im, mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khách, kim giờ đang chỉ gần chín giờ

tối. Anh tự nhẩm tính trong đầu: bốn tháng còn lại của hợp đồng, cộng với khoảng thời gian anh vẫn

chưa dám thú nhận với cả nhóm về những gì mình biết. Hai đồng hồ đếm ngược đang chạy song song, và

anh không chắc cái nào sẽ tới đích trước.

"Anh Khuê nghĩ gì vậy?" Ngân hỏi, thấy anh im lặng nhìn đồng hồ quá lâu.

"Không có gì," Khuê đáp, quay lại nhìn mọi người, cố nở một nụ cười không thật tự nhiên. "Chỉ đang

nghĩ tụi mình còn nhiều thời gian để tính, đừng lo quá."

Cả nhóm gật đầu, tạm gác lại chủ đề nặng nề, chuyển sang bàn những việc thực tế hơn: có nên chủ động

tìm hiểu thị trường thuê nhà khác trong khu vực để phòng hờ hay không, có nên tiết kiệm chi tiêu hơn

để dự phòng chi phí chuyển nhà nếu cần.

"Tao nghĩ mình cứ sống bình thường trước đã," Vy nói, cố lấy lại giọng điệu vững vàng quen thuộc.

"Lo xa quá cũng không giải quyết được gì, chỉ tổ mệt thêm."

"Ừ, đúng đó," Ngân đồng tình, gấp cuốn sổ ghi chép lại. "Với lại, biết đâu cô Tuyết không bao giờ

đồng ý bán thiệt, tụi mình lo hão cũng nên."

Không ai thật sự tin vào điều đó hoàn toàn, nhưng câu nói ấy vẫn đủ để làm dịu đi phần nào không khí

căng thẳng đang bao trùm cả bàn ăn, đủ để mọi người có cớ thở phào và chuyển sang những việc khác nhẹ

nhàng hơn.

Buổi họp kết thúc muộn hơn dự tính, gần mười một giờ đêm mọi người mới giải tán về phòng. Đăng là

người tắt đèn cuối cùng, đứng lại một chút nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim giây vẫn chạy đều đặn

không ngừng nghỉ, như nhắc nhở anh rằng dù con người có lo lắng hay không, thời gian vẫn cứ trôi theo

đúng nhịp của nó, không chờ đợi ai.

Anh kiểm tra khoá cửa chính một lần trước khi lên phòng, thói quen mới hình thành từ vài tuần nay.

Ngoài trời, cơn mưa lất phất khi nãy đã tạnh hẳn, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên, tí tách,

đều đặn, cho tới khi tiếng bước chân cuối cùng của anh khuất trên cầu thang, để lại căn nhà chìm vào

im lặng hoàn toàn.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →