Thứ Ba tuần sau, Vy hẹn gặp cô Tuyết ở một quán nước nhỏ gần chợ Bà Chiểu, mượn cớ hỏi thêm về vài
điều khoản trong hợp đồng liên quan tới trường hợp nhà đổi chủ, một câu hỏi hoàn toàn hợp lý, nằm
đúng trong phạm vi công việc thực tập luật của cô. Quán vắng khách giờ này, chỉ có tiếng quạt máy
kêu è è và tiếng xe cộ ngoài đường lớn vọng vào, đủ riêng tư để nói chuyện thoải mái.
Cô Tuyết tới đúng giờ, mặc áo bà ba quen thuộc, ngồi xuống đối diện Vy, gọi một ly trà đá.
"Con hỏi gì cứ hỏi đi," bà nói, giọng vẫn điềm đạm như mọi lần.
"Dạ, con muốn hỏi rõ hơn về điều khoản trong trường hợp nhà đổi chủ trong thời gian hợp đồng còn
hiệu lực. Về luật, chủ mới có bắt buộc phải tôn trọng hợp đồng cũ tới hết hạn không cô?"
"Đúng vậy con, luật quy định rõ, chủ mới phải tôn trọng hợp đồng thuê đang có hiệu lực." Cô Tuyết trả
lời rành mạch, không có gì bất thường.
Vy gật đầu, ghi chú vào cuốn sổ nhỏ mang theo, rồi tiếp tục hỏi những câu khác liên quan tới thủ tục
gia hạn, mức phạt nếu chấm dứt hợp đồng sớm, tất cả đều là những câu hỏi nghề nghiệp bình thường.
Nhưng rồi, giữa cuộc trò chuyện, khi cô Tuyết vô tình nhắc tới việc "mỗi nhóm thuê đều có cách riêng
để đối mặt với áp lực bên ngoài", một câu nói lửng lơ không rõ ý, Vy, vốn đang lo lắng thật sự về
nguy cơ mất nhà, buột miệng hỏi trước khi kịp cân nhắc:
"Vậy nếu nhóm trước cũng từng gặp chuyện như anh Phát bây giờ, họ có bị gì không cô?"
Cô Tuyết khựng lại, ly trà đá trên tay dừng giữa chừng, không đưa lên miệng.
Im lặng kéo dài, đủ lâu để Vy nhận ra mình vừa nói điều gì đó không nên nói.
"Cô xin lỗi," bà nói sau cùng, giọng nhẹ nhưng kiên quyết, đặt ly trà xuống bàn thật chậm, "cô không
tiện trả lời câu đó."
"Dạ, con xin lỗi cô, con lỡ lời." Vy vội vàng nói, mặt hơi đỏ lên vì ngượng và vì nhận ra sai lầm của
chính mình.
"Không sao con, cô hiểu con đang lo lắng." Cô Tuyết mỉm cười nhẹ, cố xoa dịu không khí, nhưng ánh mắt
bà, trong một khoảnh khắc rất ngắn, mang một nỗi buồn sâu hơn những gì lời nói của bà thể hiện. Bà
nhấp một ngụm trà đá, như để lấy lại bình tĩnh, rồi chủ động chuyển sang một chủ đề khác nhẹ nhàng
hơn, hỏi thăm việc học hành của Vy.
Cuộc trò chuyện tiếp tục thêm vài phút nữa, nhưng cả hai đều có phần dè dặt hơn, tránh đi sâu vào bất
cứ chủ đề nào có thể chạm lại ranh giới vừa rồi. Vy cảm ơn cô Tuyết, chào tạm biệt, rồi đi bộ về nhà
một mình, đầu óc rối bời.
Cô, người vẫn tự hào mình hiểu rõ ranh giới luật lệ nhất trong nhóm, người từng nói với cả nhóm rằng
điều khoản "không hỏi" không có căn cứ pháp lý nào ép buộc, chính cô lại là người vừa buột miệng hỏi
một câu dò xét, dù chỉ gián tiếp, dù chỉ vì lo lắng thật sự cho cả nhóm.
Cô không kể lại chuyện này cho ai khi về tới nhà, chỉ lặng lẽ lên phòng, ngồi bên bàn học, mở lại
cuốn sổ ghi chú luật của mình, nhìn dòng chữ TC-01 cô từng viết đầy tự tin, và lần đầu tiên, cô thấy
sự tự tin đó lung lay.
Nếu ngay cả cô, người hiểu rõ ranh giới nhất, cũng có thể lỡ chạm vào nó chỉ trong một khoảnh khắc
mất cảnh giác, thì không ai trong bốn người họ thực sự an toàn cả.
Cô nhớ lại ánh mắt cô Tuyết lúc đó, thoáng buồn hơn cả một người chỉ đơn thuần không muốn tiết lộ bí
mật kinh doanh. Đó là ánh mắt của một người vừa bị chạm vào một vết thương cũ chưa lành hẳn, dù chỉ
chạm rất nhẹ. Vy gấp cuốn sổ ghi chú lại, tắt đèn bàn, nằm xuống giường nhưng không tài nào ngủ được,
đầu óc cứ quay đi quay lại câu hỏi mình đã lỡ buột miệng, tự trách bản thân đã không đủ cẩn trọng như
vẫn luôn tự hào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →