Tối Chủ nhật, ba ngày sau chuyến ghé thăm bất ngờ của Phát, Ngân triệu tập cả nhóm họp mặt ở phòng
khách, tay cầm sẵn một cuốn sổ tay và cây bút bi, dáng vẻ nghiêm túc như đang chuẩn bị cho một cuộc
họp công ty.
"Tao nghĩ tụi mình cần một bộ quy tắc sống chung rõ ràng, không phải để kiểm soát ai, mà để giảm nguy
cơ ai đó lỡ hỏi điều gì không nên hỏi," cô mở đầu, đặt cuốn sổ lên bàn.
"Nghe có lý," Vy gật đầu, ngồi thẳng lưng như mọi khi khi bàn chuyện nghiêm túc. "Với lại, có cái gì
đó ghi ra rõ ràng vẫn tốt hơn để mỗi người tự hiểu theo một kiểu."
"Đúng đó," Đăng góp lời. "Tao thấy từ hôm anh Phát ghé, ai cũng như đang tự đặt luật riêng cho mình,
không thống nhất."
Cả nhóm bắt đầu liệt kê, mỗi người góp một vài ý:
"Không chủ động hỏi hàng xóm bất cứ điều gì liên quan tới người thuê trước," Ngân viết xuống, gạch
đầu dòng thứ nhất.
"Không tra tìm trên mạng xã hội, kể cả khi có manh mối tình cờ," Đăng góp thêm, nhớ lại cách bà Sáu
buột miệng hôm nọ.
"Không lục lọi đồ đạc cũ với mục đích tìm hiểu, dù nếu tình cờ thấy gì thì không sao," Vy bổ sung,
giọng cẩn trọng như đang soạn thảo một điều khoản hợp đồng thật sự.
"Nếu ai lỡ nghe được gì đó, không chủ động hỏi thêm, chỉ ghi nhận rồi thôi," Khuê nói, giọng nhỏ hơn
mọi người, mắt nhìn xuống tay mình đang siết chặt vào nhau.
Ngân ghi lại từng ý, đọc lại toàn bộ danh sách một lượt, rồi hỏi: "Vậy được chưa mọi người? Có ai
muốn thêm gì không?"
"Tao nghĩ đủ rồi," Đăng nói. "Quan trọng là tụi mình nhớ giữ đúng, chứ ghi ra giấy mà không làm theo
thì cũng vô ích."
"Đúng vậy," Vy đồng tình, gật đầu chắc chắn.
Ngân xé tờ giấy ra khỏi sổ, đưa cho từng người ký tên xác nhận, một hành động mang tính tượng trưng
nhiều hơn ràng buộc thật sự, nhưng cả nhóm đều làm nghiêm túc, như thể việc ký tên khiến quy tắc trở
nên đáng tin cậy hơn.
Đăng ký trước, chữ ký nhanh gọn quen thuộc. Ngân ký tiếp theo, nét chữ rõ ràng, đều đặn. Vy ký, chữ
ký có phần cầu kỳ hơn, kiểu chữ ký cô luyện tập từ hồi mới vào đại học luật để dùng cho các văn bản
sau này.
Đến lượt Khuê, tay anh hơi run khi cầm bút, nét chữ ký nguệch ngoạc hơn bình thường. Chỉ có Đăng để ý
điều đó, ánh mắt anh dừng lại một giây trên bàn tay Khuê trước khi anh kịp thu lại.
"Sao vậy anh, tay run à?" Ngân hỏi, giọng vô tư, không mang hàm ý gì.
"Không, chắc do... hơi lạnh," Khuê đáp, giấu tay xuống dưới bàn ngay khi ký xong, một cử chỉ nhỏ mà
chỉ Đăng nhận ra là hơi thừa thãi, vì trời tối nay không hề lạnh chút nào.
"Xong rồi," Ngân nói, dán tờ giấy quy tắc lên tường, ngay cạnh bảng phân công dọn nhà quen thuộc trên
tủ lạnh. "Từ giờ, tụi mình cứ theo đúng cái này mà làm."
Cả nhóm giải tán, mỗi người về việc riêng, nhưng tờ giấy quy tắc mới dán trên tường như một lời nhắc
nhở thường trực, mỗi khi ai đó đi ngang qua bếp lấy nước hay chuẩn bị bữa ăn, mắt đều vô tình lướt
qua nó một lần, một chút gánh nặng vô hình được thêm vào cuộc sống hàng ngày vốn dĩ đơn giản của họ.
Khuê, trước khi lên phòng, đứng lại nhìn tờ giấy một lúc lâu, đọc lại từng dòng mình vừa ký, tự hỏi
liệu bản thân anh có đang là người vi phạm quy tắc này nhiều nhất, dù theo một cách hoàn toàn khác
với những gì cả nhóm đang lo sợ.
Anh nghĩ tới quy tắc thứ tư, cái mà chính anh vừa đề xuất: nếu ai lỡ nghe được gì đó, không chủ động
hỏi thêm, chỉ ghi nhận rồi thôi. Anh đã đề xuất nó không hẳn để bảo vệ cả nhóm, mà một phần, dù chưa
dám thừa nhận với chính mình, để bảo vệ khoảng cách an toàn cho bí mật anh đang giữ. Ý nghĩ đó khiến
anh thấy nặng lòng hơn bất kỳ điều gì trong suốt buổi họp vừa rồi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →