🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cô Tuyết ngồi trong phòng khách nhà riêng, một căn nhà nhỏ cách hẻm Cây Sung chừng bốn cây số, nơi bà

sống một mình từ ngày chồng mất, mười năm nay không đổi khác gì nhiều ngoài lớp sơn tường đã bạc màu

theo thời gian. Buổi chiều muộn, ánh nắng cuối ngày rọi xiên qua khung cửa sổ, chiếu lên bộ bàn ghế

gỗ cũ kỹ nhưng được lau chùi cẩn thận, và lên giá sách nhỏ nơi bà cất những cuốn giáo án Văn học từ

thời còn đứng lớp, dù đã nghỉ hưu hơn một thập kỷ.

Điện thoại reo, số lạ. Bà nhấc máy, giọng vẫn giữ nét điềm đạm quen thuộc của một người từng đứng lớp

nhiều năm.

"A lô."

"Dạ chào cô, con là Phát, môi giới bất động sản. Con xin phép làm phiền cô chút thời gian được không

ạ?"

"Ừ, con nói đi."

"Dạ, con đang đại diện cho một nhóm nhà đầu tư nhỏ, họ đang muốn gom một số căn nhà trong khu vực

hẻm Cây Sung để xây một dự án chung cư mini cho thuê. Con biết cô có căn nhà nguyên căn ở đó, con

muốn hỏi cô có ý định bán không ạ, giá con đưa ra chắc chắn sẽ hợp lý, thậm chí cao hơn giá thị

trường một chút."

Cô Tuyết im lặng một lúc, ngón tay vô thức lần theo bìa da sờn của cuốn sổ tay đặt trên đùi, cuốn sổ

bà luôn mang theo mọi lúc mọi nơi.

"Cô cảm ơn con đã hỏi, nhưng căn nhà đó cô không có ý định bán."

"Dạ con hiểu, nhưng cô cứ suy nghĩ thêm cũng được ạ, không vội. Con để lại số, khi nào cô đổi ý thì

liên hệ con." Giọng Phát vẫn giữ vẻ lịch sự, không hề tỏ ra thất vọng hay ép buộc, đúng phong thái

của một người làm nghề lâu năm, biết khi nào nên lùi lại.

"Ừ, cảm ơn con. Con cứ để số đó, cô lưu lại."

Cúp máy, cô Tuyết ngồi lặng một lúc lâu, mắt nhìn ra khoảng sân nhỏ trước nhà, nơi một chậu hoa

nguyệt quế đang nở rộ, mùi hương thoang thoảng bay vào qua cửa sổ mở hờ.

Căn nhà hẻm Cây Sung không đơn giản chỉ là một tài sản cho thuê với bà. Đó là nơi bà và chồng từng

sống những năm đầu mới cưới, trước khi họ có đủ tiền mua căn nhà lớn hơn để ở, và bà giữ lại nó, cho

thuê, một phần vì lý do tài chính, một phần vì không nỡ bán đi nơi từng chứa đựng những năm tháng

hạnh phúc nhất đời bà.

Nhưng đó không phải toàn bộ lý do. Sâu hơn, ở một góc bà hiếm khi cho phép mình chạm tới, căn nhà đó

còn mang một ý nghĩa khác, gắn liền với một người bạn cũ, một cái tên bà chưa từng nhắc tới với bất

kỳ ai trong suốt hơn ba mươi năm qua.

Cô mở cuốn sổ tay bìa da, lật qua vài trang ghi chép tình trạng các căn nhà, dừng lại ở một trang gần

cuối, nơi có một dòng chữ rất ngắn viết bằng mực xanh dương, đã mờ đi theo thời gian nhưng vẫn còn

đọc được.

Bà nhìn dòng chữ đó một lúc, rồi gấp sổ lại ngay, như thể chỉ nhìn thêm một giây nữa thôi cũng đủ để

mở lại một cánh cửa bà đã cố khoá chặt suốt nhiều năm.

Điện thoại lại rung, lần này là tin nhắn từ Phát: "Con để lại thông tin liên hệ, cô cứ xem qua khi

rảnh ạ. Con cũng xin phép tuần sau ghé thăm khu vực, hỏi thăm tình hình chung, mong cô không phiền."

Cô Tuyết nhìn dòng tin nhắn, thở dài, gõ lại một câu ngắn gọn đồng ý, rồi đặt điện thoại xuống bàn,

ngồi lặng nhìn ra cửa sổ rất lâu, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ tay bìa da như một thứ neo giữ cuối cùng

giữa hiện tại và một quá khứ bà chưa bao giờ thật sự buông bỏ được.

Bà nghĩ tới bốn người trẻ đang sống trong căn nhà đó, tới cách họ đã bắt đầu quen với nhau, gắn bó

với nhau, đúng như những gì bà từng hy vọng mỗi khi cho một nhóm mới thuê nhà. Bà chưa nói với ai

trong số họ về cuộc gọi vừa rồi, và trong lòng bà, một câu hỏi bắt đầu hình thành, chưa có câu trả

lời: liệu lần này, mọi thứ có khác đi, hay rồi cũng sẽ lặp lại đúng những gì đã từng xảy ra.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →