Sáng thứ Năm, Khuê thức dậy sớm hơn mọi ngày, không phải vì ngủ đủ giấc mà vì không thể ngủ tiếp. Anh
ngồi vào bàn, mở sổ phác thảo, bắt đầu vẽ mà không có ý định cụ thể nào trong đầu.
Trang này qua trang khác, anh vẽ cùng một chủ đề lặp đi lặp lại: một cánh cửa gỗ, một cầu thang tối,
một dáng người đứng quay lưng không rõ mặt. Có trang anh vẽ kỹ càng từng chi tiết nhỏ, có trang chỉ
là vài nét nguệch ngoạc rồi bỏ dở, gạch chéo qua, chuyển sang trang mới.
Đến gần trưa, cuốn sổ đã dày thêm gần hai mươi trang so với ngày anh mới dọn vào, một khối lượng vẽ
bất thường ngay cả với một người làm nghề thiết kế đồ hoạ như anh. Bình thường, anh chỉ vẽ khi có
job cần, hoặc khi thật sự có cảm hứng, không phải kiểu vẽ liên tục không ngừng nghỉ như mấy ngày gần
đây, như thể tay anh đang cố nói ra điều miệng anh chưa dám thốt thành lời.
Ánh nắng trưa chiếu xiên qua khung cửa sổ, rọi lên chồng giấy vẽ chất cao trên bàn, một số trang đã
nhàu vì bị vò rồi lại vuốt phẳng ra, một số khác còn nguyên vẹn nhưng bị gạch chéo kín mít, không còn
chỗ trống nào để vẽ thêm.
Anh không xuống ăn sáng cùng mọi người, chỉ nghe tiếng cười nói lao xao từ dưới bếp vọng lên, tiếng
Ngân trêu Đăng vì làm cháy bánh mì, tiếng Vy cười theo. Những âm thanh quen thuộc, ấm áp, mà lúc này
anh nghe như từ một thế giới khác, cách xa những trang giấy đầy hình ảnh anh không thể ngừng vẽ.
Anh nghĩ tới cuộc nói chuyện với Vy đêm hôm kia, tới cách cô lắng nghe không phán xét, tới cảm giác
nhẹ nhõm ngắn ngủi sau đó nhanh chóng bị thay bằng một áp lực còn lớn hơn: giờ đã có một người biết
một phần sự thật, và việc giữ kín phần còn lại với những người khác bắt đầu trở nên nặng nề hơn hẳn.
"Phải nói thôi," anh viết vào một góc trang giấy, chữ nhỏ, run run.
Anh nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, rồi gạch một đường ngang qua nó, không dứt khoát, chỉ là một đường
kẻ mờ, như chính bản thân anh cũng chưa chắc mình có đủ can đảm làm điều mình vừa viết ra hay không.
Có tiếng gõ cửa nhẹ. Ngân thò đầu vào, tay bưng một đĩa nhỏ.
"Anh chưa ăn sáng đúng không? Em để phần cho anh nè, sợ nguội nên em hâm lại rồi."
Khuê nhìn đĩa trứng chiên và hai lát bánh mì còn ấm, một cử chỉ nhỏ nhưng khiến lồng ngực anh nghẹn
lại bất ngờ.
"Cảm ơn em," anh nói, giọng khàn hơn bình thường, phải cố lắm mới giữ được vẻ mặt bình tĩnh.
"Có gì đâu, ăn đi rồi vẽ tiếp," Ngân cười, đặt đĩa lên bàn rồi lui ra, khép cửa lại nhẹ nhàng.
Khuê ngồi nhìn đĩa đồ ăn một lúc lâu trước khi cầm đũa. Anh nghĩ, đây chính là điều khiến việc thú
nhận trở nên khó khăn hơn cả nỗi sợ bị phán xét: anh đang lừa dối, dù không cố ý, một gia đình đang
cố hết sức ôm lấy anh vào trong vòng tay của họ, dù anh chưa hoàn toàn xứng đáng với điều đó.
Anh ăn hết đĩa đồ ăn, dọn chén đĩa xuống bếp rửa, rồi quay lại phòng, gấp sổ phác thảo lại, đặt nó
vào ngăn kéo, không khoá, chỉ đóng lại như một cách tạm gác điều mình chưa sẵn sàng đối diện.
Buổi chiều hôm đó, khi cả nhóm tụ lại xem phim chung như thường lệ cuối tuần, Khuê ngồi cùng mọi
người, cười đùa gần như bình thường, chỉ có ánh mắt anh, mỗi khi vô tình lướt qua cầu thang dẫn lên
gác lửng, lại chậm lại một nhịp, như đang lặng lẽ đếm ngược tới một điều gì đó anh biết chắc chắn sẽ
phải xảy ra, chỉ chưa biết là khi nào.
Ngân ngồi cạnh anh trên sofa, thỉnh thoảng quay sang hỏi han vài câu vu vơ về bộ phim, không hề hay
biết người bạn cùng nhà đang ngồi cạnh mình lúc này đang mang trong lòng một gánh nặng lớn tới mức
nào. Đăng ngồi phía đối diện, thỉnh thoảng liếc sang Khuê một cái, ánh mắt không còn nghi ngờ gay gắt
như đêm hôm trước, mà pha thêm một chút gì đó gần với sự cảm thông, dù anh chưa hiểu rõ vì sao.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →