Gần mười hai giờ đêm, Đăng vừa giao xong đơn hàng cuối cùng, dừng xe máy đầu hẻm để tháo mũ bảo hiểm,
lau mồ hôi trên trán sau một ca chạy dài qua mấy tuyến đường kẹt xe khiến anh trễ giờ gần một tiếng.
Con hẻm lúc này vắng tanh, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt và tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong bụi
cây ven tường rào. Anh dắt xe vào hẻm, định đi thẳng về nhà, nhưng khựng lại khi thấy một bóng người
đứng lặng dưới gốc cây sung, không phải đang đi ngang qua, mà đứng yên, ngước nhìn lên tán cây như đã
đứng đó rất lâu.
Là Khuê, dáng người quen thuộc, tay áo hoodie rộng thùng thình quen mặc mỗi tối.
Đăng đứng lại ở khoảng cách xa, trong bóng tối gần một cột điện, không lên tiếng. Anh quan sát Khuê
đứng bất động dưới tán cây, hai tay đút túi quần, dáng vẻ như đang chờ đợi điều gì đó, hoặc đang cố
nhớ lại điều gì đó, khó phân biệt được cái nào.
Đây không phải lần đầu Đăng để ý những khoảnh khắc như vậy. Từ buổi xem nhà đầu tiên, khi Khuê đứng
lặng nhìn ra sân sau, tới bữa cơm chung đầu tiên khi anh lơ đễnh nhìn qua cửa sổ bếp, tới cuộc họp
sáng nay khi câu trả lời của anh nghe gượng gạo khác thường. Từng mảnh nhỏ, riêng lẻ, không có gì
đáng để nghi ngờ nếu chỉ nhìn một lần. Nhưng gộp lại, chúng tạo thành một khuôn mẫu mà bản năng cảnh
giác của Đăng, cái bản năng từng cứu anh khỏi mất thêm tiền oan, không thể nào bỏ qua.
Anh nhớ lại cả những chi tiết nhỏ hơn nữa: cách Khuê luôn là người cuối cùng rời khỏi phòng khi cả
nhóm bàn về chuyện lạ trong nhà, cách anh hay úp vội cuốn sổ phác thảo xuống bàn mỗi khi có ai lại
gần, cách ánh mắt anh dán vào cầu thang dẫn lên gác lửng lâu hơn mức bình thường mỗi lần đi ngang qua
đó. Không phải bằng chứng gì cụ thể, chỉ là những mảnh rời rạc, nhưng khi xếp cạnh nhau, chúng bắt
đầu kể một câu chuyện mà Đăng chưa dám gọi tên.
Anh nghĩ tới việc bước lại gần, hỏi thẳng Khuê đang nghĩ gì, đang giấu điều gì. Nhưng rồi anh nhớ lại
một lần khác, hồi còn ở khu trọ cũ, anh từng nghi oan một người hàng xóm lấy trộm đồ chỉ vì vài chi
tiết trùng hợp, để rồi sau đó phát hiện ra thủ phạm là một người khác hoàn toàn. Nghi ngờ sai người,
nói ra sai lúc, chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn.
Đăng quyết định không lên tiếng. Anh đứng thêm một lúc, nhìn Khuê cuối cùng cũng quay người, chậm rãi
bước trở lại phía nhà, dáng đi nặng nề như đang mang theo một thứ gì đó không thể đặt xuống.
Đăng chờ cho Khuê khuất hẳn vào trong cổng rồi mới dắt xe theo sau, cố ý giữ khoảng cách để không ai
biết mình vừa chứng kiến cảnh đó.
Anh vào nhà, cất xe, khoá cửa, mọi thứ diễn ra bình thường như không có gì xảy ra. Khuê đã về phòng
trước, cửa đóng kín, không có ánh đèn hắt ra khe cửa như những đêm mất ngủ trước đó.
Đăng đứng ở phòng khách một lúc, nhìn quanh căn nhà tối om, cây sung ngoài cửa sổ chỉ còn là một khối
đen lớn dưới ánh trăng mờ. Anh nghĩ tới bảng theo dõi của Ngân, tới câu chuyện cây sung ra trái, tới
cách bà Sáu buột miệng rồi hoảng hốt rút lời, tới tất cả những mảnh ghép rời rạc đang dần xếp lại
thành một bức tranh anh vẫn chưa nhìn thấy trọn vẹn.
Anh không kết luận gì, chỉ lặng lẽ lên phòng ngủ, nhưng sáng hôm sau, tại bàn ăn sáng, anh để ý Khuê
kỹ hơn hẳn mọi ngày trước, từng cử chỉ nhỏ, từng khoảnh khắc anh tránh ánh mắt người khác, không phải
để buộc tội, chỉ để hiểu, dù chính anh cũng chưa chắc mình đang cố hiểu điều gì.
"Ngủ ngon không anh Khuê?" Đăng hỏi, giọng cố giữ bình thường như mọi bữa sáng khác.
"Ổn," Khuê đáp, ngắn gọn, mắt vẫn cúi xuống chén cơm, không ngước lên.
Đăng không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ ăn sáng, trong đầu tự nhủ mình sẽ tiếp tục quan sát thêm, chưa vội
kết luận gì, đúng như cách anh vẫn xử lý mọi nghi ngờ suốt bao năm nay, cẩn trọng tới mức đôi khi
chính anh cũng thấy mệt vì phải luôn cảnh giác như vậy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →