Tối cùng ngày, sau bữa cơm im ắng hơn thường lệ, cả bốn người vẫn ngồi lại phòng khách, không ai chủ
động lên phòng sớm như những đêm căng thẳng khác. Câu chuyện về cây sung ra trái nghịch mùa vẫn còn
chưa được nói hết, treo lại giữa các câu chuyện khác suốt bữa ăn.
Ngoài trời, một cơn mưa nhỏ vừa tạnh, để lại mùi đất ẩm đặc trưng của Sài Gòn cuối mùa mưa lọt qua
khe cửa sổ hé mở. Tiếng nước nhỏ giọt từ mái tôn nhà bên cạnh gõ đều lên một cái thùng nhựa nào đó,
tạo thành một nhịp điệu quen thuộc mà bình thường không ai để tâm, nhưng tối nay lại nghe rõ mồn một
trong khoảng lặng giữa các câu nói.
"Vậy giờ mình biết chắc là có một nhóm ở trước rồi," Ngân mở lời, ngồi khoanh chân trên sofa, tay ôm
gối. "Vấn đề là, chuyện gì đã xảy ra với họ?"
"Cũng đâu quan trọng," Đăng nói, giọng cố tỏ ra thực tế, tay khoanh trước ngực. "Người ta dọn đi thì
dọn đi thôi, biết đâu chỉ đơn giản là hết hạn hợp đồng, không gia hạn nữa. Tụi mình cứ lo chuyện của
tụi mình là được."
"Nhưng nếu đơn giản vậy thì sao cô Tuyết phải đặt cái điều khoản cấm hỏi kỳ lạ đó?" Vy phản biện,
giọng vẫn giữ nét phân tích quen thuộc. "Và sao bà Sáu lại phản ứng như vừa lỡ lời nói ra một chuyện
cấm kỵ?"
Không ai trả lời được ngay.
"Anh Khuê nghĩ sao?" Ngân quay sang hỏi, vì từ nãy tới giờ anh vẫn ngồi im, ít góp lời hơn hẳn mọi
người.
Khuê giật mình nhẹ, như vừa bị kéo ra khỏi một dòng suy nghĩ khác. "Tôi... tôi nghĩ tụi mình không
nên đoán mò làm gì. Biết đâu càng đoán càng sai."
Câu trả lời của anh có gì đó gượng gạo, không tự nhiên như cách anh vẫn góp chuyện những lần trước.
Đăng liếc sang anh một cái, ánh mắt dừng lại hơi lâu, đủ để Khuê cảm nhận được và né đi chỗ khác.
"Ừ thôi, không đoán mò nữa," Ngân chốt lại, thở dài. "Nhưng tao thấy trong người không yên tâm chút
nào hết."
Cuộc trò chuyện dần lắng xuống, mỗi người chìm vào suy nghĩ riêng. Không ai đề nghị gọi điện hỏi cô
Tuyết, dù số điện thoại của bà vẫn nằm sẵn trong danh bạ mỗi người, chỉ cách một cú bấm. Ngân từng
đưa tay ra định mở điện thoại, nhưng rồi lại rụt lại, đặt máy úp xuống bàn, tự nhủ đây không phải lúc
thích hợp, dù cô cũng không chắc lúc nào mới là lúc thích hợp.
"Hay là," Vy lên tiếng, phá vỡ khoảng lặng, "tụi mình cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Nếu có điều
gì cần biết, chắc rồi sẽ tự lộ ra thôi, không cần mình cố tìm."
"Nghe hợp lý," Đăng gật, dù giọng không hoàn toàn chắc chắn. "Với lại, tụi mình cũng đâu có bằng
chứng gì cụ thể ngoài mấy chuyện lặt vặt với một cái cây ra trái sai mùa."
"Ừ," Ngân đáp, tay vẫn xoay nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay, ánh mắt nhìn ra phía cửa sổ nơi bóng tối con
hẻm đang dần buông xuống.
Khuê, không chịu nổi bầu không khí trong phòng khách thêm nữa, đứng dậy. "Tôi ra ngoài hít thở chút."
Anh bước ra cửa, dép lê kéo lẹp xẹp trên nền gạch sân trước, rồi đi bộ dọc con hẻm tối, qua gốc cây
sung vẫn còn lấp ló những chùm trái xanh dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh dừng lại một lúc dưới tán
cây, ngước nhìn lên, cảm giác như đang đứng trước một nhân chứng câm lặng của điều gì đó anh chưa
dám hỏi thẳng.
Trong phòng khách, ba người còn lại nhìn theo bóng Khuê khuất dần ngoài cửa.
"Ổng có vẻ không ổn," Ngân nhận xét, giọng nhỏ.
"Ừ," Đăng gật, không nói thêm, nhưng trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc từ ngày đầu tiên tới giờ
đang dần xếp lại thành một hình dạng anh chưa muốn thừa nhận.
Vy im lặng, chỉ nhìn về phía cửa, nơi Khuê vừa bước ra, nhớ lại cuộc trò chuyện đêm hôm trước và tự
hỏi liệu mình có nên nói gì đó để giúp anh bớt cô độc, hay im lặng như đã hứa mới là cách đúng đắn
nhất lúc này. Cô siết chặt lấy hai bàn tay đặt trên đùi, một thói quen mỗi khi phải giữ một bí mật
không phải của riêng mình.
Ngoài kia, ngọn đèn đường đầu hẻm hắt một quầng sáng vàng lên tán cây sung, và dưới quầng sáng đó,
bóng Khuê vẫn đứng yên, nhỏ dần trong mắt ba người còn ngồi trong nhà nhìn ra qua ô cửa sổ phòng
khách.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →