Sáng thứ Ba, Ngân ra tiệm bà Sáu mua bánh mì cho cả nhà ăn sáng, tay còn cầm túi nylon từ hôm qua
chưa kịp vứt, bước vội qua gốc cây sung đầu hẻm như mọi ngày.
Cô khựng lại giữa đường.
Trên những cành cao của cây sung, lấp ló giữa tán lá xanh rậm, là hàng chục trái sung nhỏ màu xanh
nhạt, mọc chi chít thành từng chùm dọc thân cây, đúng kiểu sung ra trái. Chỉ có điều, đang là tháng
Chín, và theo tất cả những gì Ngân từng biết về cây cối, sung không ra trái vào mùa này.
"Ủa, cây sung ra trái kìa," cô lẩm bẩm, đứng lại nhìn.
Vài người hàng xóm khác cũng đang tụ lại dưới gốc cây, chỉ trỏ bàn tán. Một bác trai lớn tuổi, tay
cầm chổi quét sân, lắc đầu nói với người bên cạnh: "Lạ à nghen, cây này tao thấy từ hồi mới dọn tới
đây gần hai chục năm, có bao giờ ra trái tháng Chín đâu."
"Chắc năm nay thời tiết thất thường đó bác," một chị bán hàng rong đi ngang góp chuyện, giọng không
mấy để tâm, tiếp tục đẩy xe hàng đi.
"Ừ chắc vậy," bác trai gật gù, nhưng ánh mắt vẫn còn dán lên những chùm trái xanh lấp ló giữa tán lá,
vẻ mặt chưa hoàn toàn tin vào lời giải thích của chính mình.
Ngân bước vào tiệm bà Sáu, thấy bà cũng đang đứng ngoài cửa nhìn lên cây, tay cầm chiếc khăn ẩm quen
thuộc, vẻ mặt khác lạ.
"Cô ơi, cây sung ra trái kỳ ha cô," Ngân nói, cố tạo không khí bình thường.
Bà Sáu quay lại, ánh mắt thoáng chút gì đó không rõ ràng, giữa ngạc nhiên và một nỗi lo cũ vừa bị
khơi lại. "Ừ... lạ thiệt. Cô nhớ lần cuối nó ra trái kỳ vậy là..."
Bà dừng lại giữa câu, môi mím chặt.
"Là hồi nào ạ?" Ngân hỏi, không kìm được tò mò.
"Là hồi... nhóm trước dọn đi." Bà Sáu buột miệng, giọng nhỏ hẳn, rồi ngay lập tức như nhận ra mình
vừa nói điều gì đó không nên nói, bà quay ngoắt vào trong tiệm, cầm khăn ẩm lau lấy lau để lên mặt
quầy hàng vốn đã sạch bóng từ trước. "Thôi, con mua gì cô lấy lẹ, cô còn phải dọn hàng."
Ngân đứng sững một giây, câu nói của bà Sáu văng vẳng trong đầu. Nhóm trước dọn đi. Đây là lần đầu
tiên, kể từ ngày dọn vào, có ai đó ngoài cô Tuyết xác nhận rõ ràng rằng thật sự từng có một nhóm
người khác sống ở căn nhà đó trước họ, và sự ra đi của nhóm đó gắn liền với một hiện tượng kỳ lạ y
hệt những gì đang xảy ra bây giờ.
Cô mua vội bánh mì, cảm ơn bà Sáu rồi bước nhanh về hẻm, không còn tâm trí nào để ý tới đám đông vẫn
đang tụ tập bàn tán dưới gốc cây sung.
Về tới nhà, cô đặt túi bánh mì lên bàn ăn, gọi cả nhóm dậy, giọng gấp gáp hơn thường lệ. "Mọi người
ơi, ra đây tao kể cái này."
Đăng, Vy, Khuê lần lượt bước ra, còn ngái ngủ nhưng đều cảm nhận được sự bất thường trong giọng Ngân.
"Cây sung đầu hẻm ra trái, không đúng mùa. Bà Sáu nói..." Ngân ngập ngừng, rồi kể lại nguyên văn câu
nói buột miệng của bà Sáu.
Cả phòng khách im lặng.
"Vậy là chắc chắn có một nhóm trước thiệt," Đăng nói chậm, như đang tự thuyết phục chính mình về một
điều anh đã ngờ vực từ lâu nhưng chưa từng được xác nhận công khai.
Vy ngồi im, tay siết chặt vào nhau trên đùi. Khuê đứng lùi lại một chút, mắt nhìn ra cửa sổ, nơi có
thể thấy một góc tán cây sung với những chùm trái xanh mới nhú, và trong đầu anh, mảnh ghép cuối cùng
về địa điểm anh từng nghe kể tới, giờ đã khớp trọn vẹn với thực tế trước mắt.
Không khí trong nhà, từ khoảnh khắc đó, đổi khác hẳn so với mọi ngày trước, nặng nề hơn, và không ai
trong bốn người còn có thể giả vờ rằng mọi thứ chỉ là một chuỗi trùng hợp ngẫu nhiên nữa.
Bữa sáng nguội lạnh trên bàn, không ai buồn động tới. Bốn cái bánh mì vẫn nằm nguyên trong túi nylon,
và bên ngoài cửa sổ, cây sung vẫn đứng đó, những chùm trái xanh nhỏ lay động khe khẽ dưới nắng sáng,
như chẳng hề hay biết nó vừa làm xáo trộn cả một buổi sáng vốn dĩ bình yên của bốn con người trong
căn nhà nhỏ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →